MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương CấmChương 8

Hương Cấm

Chương 8

726 từ · ~4 phút đọc

Sau buổi triển lãm, một thỏa thuận ngầm không lời được thiết lập giữa hai người: Sự im lặng. Huân cố gắng trở về với nhịp sống cũ, vùi đầu vào những món đồ cổ sứt mẻ, còn Diệp lại chọn cách xuất hiện tại nhà anh thường xuyên hơn với lý do "học nhóm cùng Hạ".

Nhưng sự im lặng ấy không hề yên bình. Nó giống như mặt hồ phẳng lặng trước một cơn bão lớn, nơi mà chỉ một gợn sóng nhỏ cũng đủ sức phá vỡ tất cả.

Chiều thứ Bảy, Hạ ngủ quên trên sofa sau một buổi sáng học thi mệt mỏi. Diệp nhẹ nhàng đứng dậy, cô không đi về phía cửa chính mà bước chân lại dẫn lối về phía xưởng gỗ nhỏ phía sau nhà. Tiếng máy bào gỗ vang lên đều đều, dừng lại khi cô vừa chạm tay vào khung cửa.

Huân đang đứng bên bàn gỗ, trên người là chiếc tạp dề bằng da nâu cá tính, đôi tay đầy những vệt bụi gỗ bám vào lớp mồ hôi bóng loáng. Anh ngẩng lên, thấy cô, nhưng không đuổi đi.

“Hạ ngủ rồi à?” – Anh hỏi, giọng nói mang theo chút âm hưởng khàn đặc vì thiếu ngủ.

“Vâng, cậu ấy mệt quá.” – Diệp bước lại gần, dừng chân bên kệ chứa những bức tượng gỗ nhỏ đang tạc dở.

Họ không nói gì thêm. Huân tiếp tục công việc của mình, nhưng nhịp điệu đã không còn chuẩn xác như trước. Anh biết cô đang đứng đó. Anh biết đôi mắt trong veo ấy đang dán chặt vào từng cử động của anh, vào bắp tay gân guốc, vào những sợi tóc bết mồ hôi trên trán. Diệp giống như một kẻ trộm, lặng lẽ thu gom từng chút một hình ảnh của anh để cất giấu vào một góc bí mật trong tim.

“Chú tạc gì thế?” – Cô khẽ hỏi, phá vỡ bầu không khí đặc quánh.

“Một đóa trà hoa nữ. Khách đặt cho ngày kỷ niệm.” – Huân đáp, mắt không rời khỏi đóa hoa gỗ đang thành hình dưới lưỡi đục sắc lẹm.

Diệp tiến sát lại, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Cô chìa tay ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào những cánh hoa gỗ còn thô ráp, rồi vô tình hay hữu ý, ngón tay cô lướt qua mu bàn tay anh.

Huân khựng lại. Cảm giác mềm mại, mát lạnh từ làn da cô đối lập hoàn toàn với sự khô khốc của gỗ khiến anh run rẩy. Anh buông đục, xoay người lại, ép cô vào mép bàn gỗ lạnh lẽo.

“Cháu thích xem lắm sao?” – Anh gằn giọng, ánh nhìn rực cháy như muốn thiêu rụi cô. “Hay cháu thích nhìn chú phát điên vì cháu?”

Diệp không lùi lại, cô ngước lên, đôi mắt chứa đầy sự thách thức và cả một nỗi khát khao không che giấu: “Nếu chú phát điên, thì đó là vì chú muốn thế, chứ không phải vì cháu buộc chú.”

Bàn tay Huân siết chặt lấy mép bàn, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay. Anh đang cố gắng hết sức để không cúi xuống và chiếm lấy đôi môi đang mấp máy kia. Anh cảm thấy mình giống như một kẻ tội đồ đang đứng trước cửa thiên đường, chỉ cần bước thêm một bước là sẽ sa ngã, nhưng nếu lùi lại thì trái tim sẽ khô héo.

“Diệp… đừng nhìn chú bằng ánh mắt đó.” – Giọng anh trở nên khẩn khoản, một sự yếu đuối hiếm hoi của người đàn ông nắm giữ quyền lực.

“Chú sợ ánh mắt của cháu, hay sợ sự thật rằng chú cũng đang nhìn cháu như vậy?” – Cô thầm thì, bàn tay nhỏ bé dạn dĩ chạm vào lồng ngực anh, nơi trái tim anh đang đập liên hồi như tiếng trống trận.

Trong không gian chật hẹp nồng mùi gỗ và mồ hôi, hai hơi thở quyện vào nhau. Huân nhận ra, dù anh có cố gắng trốn chạy đến đâu, anh cũng không thể thoát khỏi cái bẫy mà chính anh cũng đang góp phần dệt nên. Anh là một kẻ trộm ánh nhìn của chính mình, luôn lén lút quan sát cô qua những kẽ hở của đạo đức và trách nhiệm.