Sáng hôm sau, bầu trời sau cơn bão trở nên xanh ngắt một cách tàn nhẫn. Ánh nắng gắt gỏng xuyên qua cửa sổ phòng khách, soi rõ từng hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Diệp thức dậy với cảm giác nặng nề nơi lồng ngực. Cô bước xuống nhà, hy vọng thấy một bóng dáng quen thuộc, nhưng căn bếp chỉ còn lại sự lạnh lẽo.
Trên bàn ăn là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa, dứt khoát của Huân: "Chú có việc ở xưởng sớm. Cháo trong nồi còn ấm, cháu ăn rồi tự bắt xe về. Tài liệu của Hạ chú để ở kệ giày."
Không một lời hỏi thăm, không một dòng nhắc lại chuyện đêm qua. Một sự trốn chạy hèn nhát nhưng đầy tỉnh táo của người đàn ông trưởng thành.
Diệp trở về trường, cố gắng cuốn mình vào những bài vẽ phác thảo, nhưng tâm trí cô đã bị giam cầm tại xưởng gỗ ấy. Hai ngày sau, Hạ kéo cô đi cà phê. Nhìn nụ cười hồn nhiên của bạn thân, Diệp cảm thấy một luồng điện tê tái chạy qua sống lưng.
“Này, hôm nọ qua nhà tao lấy tài liệu, bố tao có làm khó gì mày không?” – Hạ vừa khuấy ly bạc xỉu vừa hỏi, mắt không rời khỏi màn hình điện thoại. “Ông ấy dạo này kỳ lắm, cứ lầm lì, tối nào cũng thức trắng ở xưởng. Tao hỏi thì ông ấy bảo nhiều đồ cần phục chế, nhưng tao thấy ông ấy chỉ ngồi thẫn thờ nhìn mấy khúc gỗ thôi.”
Diệp siết chặt ly nước, cố gắng giữ giọng bình thản: “Không, chú vẫn vậy mà. Hơi nghiêm khắc tí thôi.”
“Ừ, bố tao mà. Già cỗi, cứng nhắc, chẳng biết đến lãng mạn là gì đâu. Tao đôi khi còn thấy thương bố, sống thế thì chán chết.” – Hạ tặc lưỡi.
Diệp cúi đầu, lòng thầm nghĩ: Hạ ơi, mày không biết người bố "già cỗi" của mày khi cuồng nhiệt thì đáng sợ đến mức nào đâu.
Cuối tuần đó, khoa Mỹ thuật tổ chức buổi triển lãm ngoài trời. Diệp biết Huân sẽ không đến, nhưng cô vẫn gửi một tin nhắn ngắn gọn: "Cháu có tranh treo ở triển lãm. Nếu chú rảnh, hãy ghé qua."
Cô chờ đợi trong vô vọng suốt cả buổi chiều. Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ những bức tranh sơn dầu, Diệp thất vọng định thu dọn đồ ra về thì một bóng dáng cao lớn xuất hiện ở cuối hành lang.
Huân mặc một bộ vest xám than chỉn chu, khác hẳn với vẻ phong trần ở xưởng gỗ. Anh đứng trước bức tranh của cô—một bức vẽ bóng lưng người đàn ông đứng giữa rừng đàn hương, cô độc và kiêu hãnh.
Diệp tiến lại gần, đứng cách anh một khoảng vừa đủ để cảm nhận được áp lực tỏa ra từ người anh.
“Chú đến thật ạ?”
Huân không nhìn cô, mắt vẫn dán vào bức tranh. Giọng anh trầm thấp, mang theo sự mệt mỏi của những đêm mất ngủ: “Tranh đẹp, nhưng buồn quá. Cháu vẽ người nào mà lại nhìn ra sự cô độc đến mức này?”
“Cháu vẽ người mà cháu không thể chạm tới.” – Diệp thẳng thắn, đôi mắt nhìn xoáy vào góc nghiêng hoàn hảo của anh.
Huân quay sang, khoảng cách giữa họ lúc này chính là mười mấy năm trải nghiệm, là danh nghĩa bạn của con, là những định kiến xã hội nặng nề. Anh nhìn cô gái trẻ rực rỡ dưới nắng chiều, rồi khẽ thở dài, một tiếng thở dài như buông xuôi.
“Diệp à, chúng ta không cùng một thế giới. Cháu còn cả tương lai, còn những chàng trai trẻ ngoài kia. Đừng lãng phí thời gian vào một khúc gỗ mục như chú.”
Anh đưa tay định vỗ vai cô như một người chú an ủi cháu gái, nhưng giữa chừng lại khựng lại. Anh sợ rằng nếu chạm vào cô thêm một lần nữa, cái vỏ bọc đạo mạo này sẽ vỡ tan tành.