MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương CấmChương 6

Hương Cấm

Chương 6

628 từ · ~4 phút đọc

Nụ hôn nổ ra như một cơn bão sau những ngày oi nồng kìm nén. Nó không hề dịu dàng. Nó mang vị chát đắng của rượu vang, vị nóng hổi của hơi thở dồn dập và sức mạnh của một người đàn ông đã quá lâu không cho phép mình yếu lòng. Huân siết chặt lấy gáy Diệp, như muốn khảm cô vào cơ thể mình, trong khi đôi tay Diệp run rẩy bám chặt lấy bắp tay rắn chắc của anh, tận hưởng cảm giác bị xâm chiếm hoàn toàn.

Nhưng rồi, một tia chớp từ bên ngoài cửa sổ lóe sáng, rạch ngang bầu trời tối tăm, theo sau là tiếng sấm đùng đoàng khiến mặt đất rung chuyển.

Âm thanh ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lý trí đang bốc cháy của Huân. Anh khựng lại, đôi môi tách ra khỏi sự ngọt ngào đầy mê hoặc của Diệp. Hơi thở anh hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Trong ánh sáng mờ ảo của văn phòng, Huân nhìn thấy khuôn mặt Diệp đỏ bừng, đôi môi sưng mọng vì nụ hôn tàn bạo của mình, và đôi mắt cô—trong veo nhưng đầy vẻ đắc thắng của một kẻ vừa cướp được trái tim của vị thần.

"Chú Huân..." – Diệp khẽ thầm thì, định tiến lại gần thêm một lần nữa.

"Đủ rồi!" – Huân đột ngột đẩy cô ra. Sức mạnh của anh khiến Diệp lùi lại vài bước, suýt chút nữa ngã vào kệ gỗ đựng đồ cổ.

Anh quay lưng về phía cô, hai tay chống lên mặt bàn, gân xanh nổi đầy trên cánh tay. Sự im lặng lúc này không còn là sự chờ đợi nữa, mà là một sự trừng phạt.

"Về phòng đi. Ngay lập tức." – Giọng anh khàn đặc, mang theo nỗi đau đớn của một người vừa nhận ra mình vừa phản bội lại chính nguyên tắc sống của mình, phản bội lại lòng tin của đứa con gái duy nhất.

"Cháu không hối hận." – Diệp kiên quyết, giọng cô không hề run rẩy.

Huân bật cười, một nụ cười cay đắng. Anh quay lại, ánh nhìn lạnh lẽo như băng giá, hoàn toàn khác với ngọn lửa lúc nãy: "Cháu không hối hận vì cháu còn quá trẻ để hiểu cái giá của nó. Nhưng chú thì khác. Cháu là bạn của Hạ. Cháu chỉ là một đứa trẻ đối với chú."

"Đứa trẻ nào lại có thể khiến chú run rẩy như thế?" – Diệp hỏi ngược lại, ánh mắt cô xoáy sâu vào sự dao động trong mắt anh.

Huân nghiến răng, yết hầu trượt lên xuống: "Đừng để chú phải ghét bỏ chính mình thêm nữa. Đi đi, trước khi chú nói ra những lời khiến cháu tổn thương."

Diệp nhìn anh một lúc lâu. Cô thấy một người đàn ông quyền lực đang cố gắng vá víu lại những mảnh vỡ của lòng tự trọng. Cô biết mình đã thắng một ván lớn, nhưng sự thật rằng cô là "bạn của con gái anh" vẫn là một bức tường thành kiên cố.

Diệp quay người bước ra khỏi phòng, không quên khép hờ cánh cửa. Tiếng chân cô nhỏ dần trên hành lang, để lại Huân một mình trong căn phòng ngập mùi hương đàn hương và dư vị ngọt lịm nhưng đầy tội lỗi trên môi.

Anh ngồi sụp xuống ghế, vùi mặt vào đôi bàn tay thô ráp. Trên bàn, chiếc khăn tay của Diệp vẫn nằm đó, như một minh chứng cho sự sa ngã không thể cứu vãn của anh. Đêm đó, trong xưởng gỗ tĩnh mịch, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng lòng vỡ vụn của một người đàn ông vốn dĩ luôn tự hào về sự chính trực của mình.