MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương CấmChương 5

Hương Cấm

Chương 5

614 từ · ~4 phút đọc

Tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực Diệp như muốn át cả tiếng mưa ngoài kia. Cô không chạy trốn. Bản năng của một cô gái trẻ đang yêu—một thứ tình yêu bị cấm đoán và đầy mạo hiểm—đã giữ chân cô lại. Diệp hít một hơi thật sâu, đôi tay run rẩy đẩy nhẹ cánh cửa gỗ.

“Là cháu… cháu hơi khát nước.”

Ánh đèn vàng trong phòng làm việc hắt lên dáng người mảnh mai của Diệp. Chiếc áo sơ mi trắng của Huân vốn đã rộng, giờ lại càng thêm xộc xệch sau một giấc ngủ dở dang, để lộ bờ vai gầy trắng ngần. Huân nhanh chóng giấu chiếc khăn tay vào hộc bàn, vẻ mặt anh thu lại sự xáo động, trở về với vẻ lạnh lùng vốn có. Nhưng đôi mắt anh thì không lừa dối được ai, chúng đỏ vằn và đầy dục vọng kìm nén.

“Nước ở trong bếp. Lấy xong thì về phòng ngủ đi.” – Huân nói, giọng anh khô khốc, ánh mắt cố ý tránh né những đường cong lấp ló dưới lớp vải mỏng của cô.

Diệp không đi. Cô tiến lại gần bàn làm việc, nơi có một chai rượu vang đã vơi nửa và một chiếc ly còn đọng lại màu đỏ thẫm.

“Chú cũng không ngủ được ạ?” – Diệp khẽ hỏi, bàn tay cô chạm vào thành chai rượu. “Cho cháu thử một chút nhé?”

Không đợi Huân đồng ý, cô cầm ly rượu của anh lên, nhấp một ngụm thật lớn. Vị chát và nồng của rượu khiến cô nhăn mặt, nhưng nó cũng mang lại cho cô sự can đảm cần thiết. Diệp đặt ly xuống, cố ý lảo đảo một chút rồi ngã về phía anh.

Huân giật mình, đưa tay ra đỡ theo bản năng. Diệp rơi gọn vào lòng anh, hai tay cô vòng qua cổ người đàn ông, áp sát gương mặt nóng bừng vào hõm cổ thơm mùi gỗ đàn hương.

“Diệp, cháu say rồi.” – Huân gầm nhẹ trong cổ họng, đôi bàn tay to lớn của anh đặt trên eo cô, vừa muốn đẩy ra lại vừa muốn siết chặt lấy.

“Cháu không say… cháu chỉ thấy chóng mặt quá.” – Diệp thầm thì, giọng nói nũng nịu phả vào tai anh. Cô cảm nhận được cơ thể Huân cứng đờ như một khúc gỗ cổ thụ, nhưng hơi thở của anh đã bắt đầu hỗn loạn.

Huân cúi xuống nhìn cô gái trong lòng mình. Ở khoảng cách này, anh thấy rõ làn da mịn màng, đôi môi hơi hé mở và mùi hương thanh xuân rực rỡ đang thách thức sự kiên nhẫn cuối cùng của mình. Anh biết cô đang giả vờ, anh biết đây là một cái bẫy ngọt ngào, nhưng lý trí của một người đàn ông ngoài bốn mươi đang dần sụp đổ trước bản năng chiếm hữu.

Bàn tay Huân trượt dọc từ eo lên đến sau gáy Diệp, ngón tay anh luồn vào tóc cô, buộc cô phải ngửa mặt lên nhìn mình.

“Cháu có biết mình đang đùa với ai không?” – Anh trầm giọng, ánh mắt tối sầm lại đầy đe dọa. “Nếu cháu không vào phòng ngay bây giờ, chú sẽ không để cháu đi dễ dàng như vậy đâu.”

Diệp không sợ hãi, cô khẽ nhón chân, đôi môi cô chỉ cách môi anh một hơi thở: “Vậy thì… chú đừng để cháu đi.”

Không gian như nổ tung. Huân không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Anh cúi xuống, đánh chiếm đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt, mang theo tất cả sự khát khao và tội lỗi mà anh đã chôn giấu suốt bao năm qua.