Đêm đó, Diệp không về nhà được vì đường ngập nặng sau cơn dông. Chú Huân sắp xếp cho cô ngủ lại phòng của Hạ. Căn phòng đầy gấu bông và những món đồ trẻ trung của cô bạn thân lẽ ra phải khiến Diệp thấy thoải mái, nhưng sự thật lại hoàn toàn ngược lại. Cô nằm trên giường, trằn trọc nhìn lên trần nhà, trong đầu chỉ toàn là hình ảnh đôi bàn tay thô ráp và ánh mắt rực cháy của người đàn ông ở phòng bên cạnh.
Mùi đàn hương từ người Huân dường như đã ám vào chiếc áo sơ mi cô đang mặc, len lỏi vào từng hơi thở, bao vây lấy mọi giác quan của cô. Diệp khẽ kéo cổ áo lên, hít một hơi thật sâu. Một cảm giác tê dại lan tỏa, vừa tội lỗi lại vừa kích thích đến lạ lùng.
Trong cơn mơ màng, Diệp thấy mình quay lại xưởng gỗ. Nhưng lần này, không gian không hề lạnh lẽo. Những ngọn nến thơm được thắp lên, tỏa ra mùi gỗ ấm nóng. Chú Huân đứng đó, đôi mắt anh không còn sự kìm nén thường thấy. Anh tiến lại gần, bàn tay to lớn vuốt dọc sống lưng cô, khiến cô run rẩy như một chiếc lá trước gió.
“Diệp, cháu có biết mình đang làm gì không?” – Giọng anh khàn đặc, phả sát bên tai cô.
Trong giấc mơ, cô không hề sợ hãi. Diệp thấy mình bướng bỉnh ngước lên, đôi môi chạm nhẹ vào xương quai xanh cứng cáp của anh. Cảm giác da thịt chạm nhau nóng bỏng đến mức cô giật mình tỉnh giấc.
Diệp ngồi bật dậy, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng. Mồ hôi rịn ra trên trán khiến mấy lọn tóc dính bết vào thái dương. Cô khát nước, cổ họng khô khốc như thể vừa đi qua một sa mạc.
Căn nhà chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Diệp nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, cố gắng không gây ra tiếng động. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Huân, cô thấy ánh đèn vàng leo lắt vẫn lọt qua khe cửa. Cửa không đóng chặt.
Vì một sự tò mò không thể kiểm soát, Diệp ghé mắt nhìn vào.
Huân đang ngồi trước bàn làm việc, nhưng anh không làm gì cả. Anh chỉ ngồi đó, trên tay cầm một chiếc khăn tay nhỏ – là chiếc khăn cô đã dùng để lau tóc lúc chiều. Anh đưa chiếc khăn lên gần mũi, nhắm nghiền mắt lại như đang cố tìm kiếm một chút dư hương còn sót lại. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà hiện rõ sự đấu tranh dữ dội, một nỗi cô độc đầy khao khát của người đàn ông đã ăn chay nằm đất quá lâu.
Diệp đứng lặng người, tim đập mạnh đến mức cô sợ anh sẽ nghe thấy. Hóa ra không phải chỉ mình cô phát điên.
Đúng lúc đó, Huân đột ngột ngẩng đầu lên như cảm nhận được sự hiện diện của một người khác. Ánh mắt anh xoáy sâu vào khe cửa, nơi Diệp đang đứng.
"Ai đó?" – Giọng anh trầm đục, mang theo sự cảnh giác và một chút gì đó rất nguy hiểm.
Diệp đóng băng tại chỗ, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nên chạy trốn về phòng, hay nên đẩy cánh cửa đó ra?