Cơn mưa vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm, trời sập tối nhanh hơn thường lệ. Sau sự tĩnh lặng đến ngột ngạt trong phòng nghỉ, Huân là người phá vỡ bầu không khí trước. Anh đứng dậy, thu dọn máy sấy, bỏ lại một câu nói ngắn gọn bảo Diệp ra phòng khách đợi để anh đi nấu chút gì đó lót dạ.
Diệp ngồi ở chiếc bàn ăn bằng gỗ nguyên khối – một tác phẩm khác do chính tay Huân làm ra. Căn nhà của anh cũng giống như con người anh: giản đơn, trầm mặc nhưng cực kỳ vững chãi. Hạ thường kể rằng từ ngày mẹ nó mất, bố nó gần như đổ hết tâm huyết vào gỗ và việc nuôi dạy nó, chưa từng thấy bóng dáng một người phụ nữ nào xuất hiện.
Tiếng dao thớt lách cách từ phía bếp vọng lên. Diệp tò mò bước lại gần, cô đứng dựa vào khung cửa, nhìn tấm lưng rộng bản của Huân đang bận rộn. Anh đã thay một chiếc áo phông xám sạch sẽ, nhưng ống tay áo vẫn được xắn cao, lộ ra bắp tay đầy sức mạnh mỗi khi anh thái thịt.
“Cháu có thể giúp gì không ạ?” – Diệp khẽ hỏi.
Huân không quay đầu lại, đôi bàn tay điêu luyện vẫn đang làm việc: “Ngồi yên đi. Cháu là khách, lại còn đang ướt.”
“Cháu hết lạnh rồi mà.” – Diệp bước tới định lấy rổ rau, nhưng vì sàn bếp hơi trơn do nước mưa từ quần áo cô lúc nãy nhỏ xuống, cô trượt chân.
“A!”
Một vòng tay cứng như sắt lập tức vòng qua eo, nhấc bổng cô lên trước khi cô kịp chạm đất. Diệp hoảng hốt bám chặt lấy vai Huân theo bản năng. Cả cơ thể cô dán chặt vào khuôn ngực nóng hổi của anh. Qua lớp áo mỏng, cô cảm nhận được từng thớ cơ săn chắc và nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành.
Huân không thả cô ra ngay. Anh giữ cô trong tư thế đó vài giây, cánh tay siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của cô. Khoảng cách gần đến mức Diệp có thể thấy từng sợi râu lởm chởm vừa mới nhú trên cằm anh và cảm nhận được hơi thở nồng nàn mùi nam tính phả lên trán mình.
“Đã bảo ngồi yên rồi cơ mà.” – Giọng anh thấp xuống, mang theo một chút trách móc nhưng lại chứa đầy sự nuông chiều khó tả.
“Cháu xin lỗi…” – Diệp thầm thì, đôi mắt cô không tự chủ được mà nhìn vào đôi môi mỏng của anh.
Huân khẽ buông tay, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô gái trẻ đang đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Anh cảm thấy bàn tay mình vẫn còn vương lại hơi ấm và sự mềm mại từ vòng eo của cô – một cảm giác quá mức sống động sau nhiều năm anh tự ép mình sống trong sự cô độc.
Bữa cơm tối diễn ra trong sự im lặng kỳ lạ. Chỉ có hai món đơn giản: thịt kho tộ và canh rau cải, nhưng Diệp cảm thấy đây là bữa cơm ngon nhất cô từng ăn. Huân ngồi đối diện, anh ăn rất chậm, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn vào bát của Diệp mà không nói lời nào.
Trong không gian chỉ có tiếng mưa rơi bên ngoài và tiếng bát đũa chạm nhau, Diệp cảm nhận được một thứ áp suất vô hình đang đè nặng. Ánh đèn vàng ấm áp hắt lên gương mặt góc cạnh của Huân, làm giảm đi vẻ lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là một vẻ quyến rũ chết người của một người đàn ông ở độ tuổi chín muồi nhất.
“Hạ nói… chú rất nghiêm khắc.” – Diệp cố tìm một chủ đề để phá tan sự im lặng.
Huân dừng đũa, ngước nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: “Với nó thì phải nghiêm. Còn với bạn nó, có lẽ chú nên nhẹ nhàng hơn một chút.”
Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt Diệp, sâu thẳm và đầy ý nhị. Diệp cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Cô biết, mối quan hệ này, từ giây phút này, đã không còn đơn thuần là "bố của bạn thân" nữa rồi.