343 từ · ~2 phút đọc
Sương mù bao phủ Vụ Dạ Lâu, như một bức màn che giấu những bí mật của Tiểu Vân và lời nguyền.
Nguyệt Thanh quyết định tra hỏi Tiểu Vân, người dường như biết nhiều hơn cô ta nói. Trong một góc khuất của khách sạn, Tiểu Vân thú nhận rằng gia đình cô bị trói buộc bởi lời nguyền của Bạch Liễu, buộc phải phục vụ Vụ Dạ Lâu. Cô đưa Nguyệt Thanh một mảnh ngọc cuối cùng, nói rằng nó là chìa khóa để phá lời nguyền.
Huyền Dạ xuất hiện, ánh mắt đầy lo âu. “Cô ấy không nói hết sự thật,” anh nói, đứng gần Nguyệt Thanh, hơi thở anh lướt qua má cô, khiến tim cô rung động.
Nguyệt Thanh nắm chặt mảnh ngọc, cảm nhận được luồng khí huyền huyễn từ nó. Cô và Huyền Dạ quyết định tìm bàn thờ chính của Bạch Liễu, được giấu dưới vực thẳm.
Trong lúc chuẩn bị, Hắc Phong tấn công, dẫn đội võ sĩ, sử dụng tà thuật khiến khách sạn rung chuyển. Huyền Dạ che chắn cho Nguyệt Thanh, kiếm pháp của anh sắc bén, nhưng Hắc Phong cười lạnh, nói rằng máu của họ sẽ hoàn tất nghi thức.
Trong lúc chạy trốn, Nguyệt Thanh ngã xuống, Huyền Dạ ôm chặt cô, hơi ấm từ anh khiến tim cô đập mạnh. “Tôi sẽ không để cô bị tổn thương,” anh nói, ánh mắt kiên định.
Họ thoát được, nhưng Tiểu Vân biến mất, để lại một mảnh giấy ghi rằng cô sẽ giúp họ từ xa. Nguyệt Thanh cảm nhận được sự nguy hiểm ngày càng lớn, nhưng ánh mắt Huyền Dạ, như ngọn lửa trong đêm, khiến cô không thể rời xa.
Dưới sương mù, Nguyệt Thanh nắm tay Huyền Dạ, ánh mắt giao nhau. “Dù anh là linh hồn hay con người, tôi muốn ở bên anh,” cô thì thầm, giọng run rẩy.
Huyền Dạ siết chặt tay cô, lòng rối bời. Vụ Dạ Lâu, với những bí mật huyền huyễn, như đang dẫn họ vào một định mệnh không thể tránh khỏi.