336 từ · ~2 phút đọc
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ Vụ Dạ Lâu, phủ một lớp bạc lên bàn thờ đá, như lời mời gọi từ những linh hồn xưa.
Nguyệt Thanh và Huyền Dạ quyết định trở lại bàn thờ đá trong đường hầm, mang theo mảnh ngọc khắc ký hiệu hoa liễu. Cô cảm nhận được sự căng thẳng giữa họ, không chỉ vì lời nguyền mà còn vì những khoảnh khắc gần gũi khiến tim cô rung động.
Trong đường hầm, họ tìm thấy một bí kíp cổ, tiết lộ rằng lời nguyền của Bạch Liễu có thể được phá bằng máu của hai trái tim yêu nhau, nhưng cái giá có thể là mạng sống của một người. Nguyệt Thanh sững sờ, ánh mắt nhìn Huyền Dạ, đầy lo âu.
“Cô không cần phải làm điều này,” anh nói, giọng trầm, tay chạm vào vai cô, ngón tay lướt qua da thịt, khiến cả hai khựng lại.
“Tôi không muốn anh biến mất,” cô đáp, giọng run rẩy, ánh mắt khóa chặt vào anh.
Đột nhiên, Hắc Phong tấn công, dẫn đội võ sĩ, sử dụng tà thuật khiến đường hầm rung chuyển. Huyền Dạ chiến đấu, bảo vệ Nguyệt Thanh, nhưng cô nhận ra Hắc Phong đã lấy được một mảnh ngọc khác, có thể kích hoạt lời nguyền.
Trong lúc nguy cấp, Nguyệt Thanh nắm tay Huyền Dạ, ánh mắt giao nhau, như lời thề thầm lặng. Họ thoát khỏi đường hầm, nhưng bí kíp cổ khiến Nguyệt Thanh lo sợ. Cô hỏi Huyền Dạ về ký ức của anh, và anh kể rằng anh từng cố cứu Bạch Liễu, nhưng thất bại, khiến cô ta nguyền rủa anh.
Dưới ánh trăng, Nguyệt Thanh ôm chặt Huyền Dạ, hơi thở nóng rực hòa vào không khí lạnh. “Tôi sẽ không để anh chịu số phận đó lần nữa,” cô thì thầm, ánh mắt đầy quyết tâm.
Huyền Dạ siết chặt tay cô, lòng rối bời. Vụ Dạ Lâu, với những bí mật huyền huyễn, như đang thử thách tình yêu của họ.