MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Khói Bếp Tìm VềChương 1

Hương Khói Bếp Tìm Về

Chương 1

906 từ

Những ngày cuối tháng Tư, bầu trời miền quê như một chiếc chảo gang khổng lồ được nung nóng quá độ. Cái nắng đổ lửa xuống những cánh đồng trơ gốc rạ, làm không khí đặc quánh lại trong vị hăng nồng của bùn khô nứt nẻ. Tôi, thằng Thành – hay còn gọi là cu Tí – nằm bò ra sàn nhà lát gạch tàu mát lạnh, tai vểnh lên nghe tiếng ve kêu râm ran đến nhức óc từ rặng cây sầu đông đầu ngõ.

Nhưng rồi, một luồng gió lạ từ đâu thổi tới, cuốn theo hơi ẩm sực nức. Đó là tín hiệu mà chỉ những đứa trẻ sinh ra từ gốc rạ như chúng tôi mới nhận diện được: Mưa về.

Chưa đầy mười phút sau, những đám mây đen kịt từ phía rặng núi xa xa lù lù kéo đến, nuốt chửng cái nắng gay gắt. Một tiếng "đùng" vang lên xé toạc bầu không gian tĩnh mịch, và rồi những hạt mưa đầu tiên, to bằng hạt ngô, bắt đầu gieo xuống nền đất hạn.

Tôi bật dậy như lò xo, chạy ra hiên nhà. Lúc này, một mùi hương kỳ lạ bốc lên, xâm chiếm lấy toàn bộ khứu giác. Đó là mùi của đất. Không phải mùi đất tơi xốp khi cuốc vườn, mà là mùi "ngái" nồng nặc khi nước mưa thấm vào lớp bụi mù bấy lâu nay bị nắng thiêu đốt. Cái mùi vị vừa nồng, vừa hăng, lại có chút gì đó thanh khiết của sự hồi sinh. Nội tôi ngồi trên bộ phản gỗ gần đó, tay vẫn nhịp nhịp chiếc quạt nan, khẽ khàng bảo: — Đất nó cũng biết khát đấy con ạ. Ngửi cái mùi này đi, là đất đang thở đấy!

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác như cả cái hương vị của đồng quê đang tràn vào lồng ngực. Dưới sân, nước bắt đầu chảy thành dòng, cuốn theo những cánh hoa sầu đông tím nhạt. Từ phía hàng rào dâm bụt, một cái đầu khét nắng, tóc cháy hoe đỏ ló ra. Là cái Títt. Nó chẳng sợ sấm sét, cứ thế chạy băng qua sân nhà tôi, miệng cười toét to tận mang tai, khoe hàm răng sún: — Thành ơi! Ra ngoài này! Bắt mối cánh thôi!

Mưa mỗi lúc một nặng hạt, tạo nên một bản nhạc lộp độp không dứt trên mái tôn cũ. Tôi nhìn nội, thấy nội gật đầu cười hiền hậu, thế là tôi lao vút ra màn mưa trắng xóa. Cảm giác những giọt nước lạnh ngắt chạm vào da thịt giữa cái nóng hầm hập thật không gì sánh bằng. Tôi và cái Títt chạy quanh sân, đôi chân trần giẫm lên những vũng nước đục ngầu, cảm nhận bùn non mềm mịn luồn qua kẽ ngón chân.

Đúng lúc đó, hàng ngàn con mối cánh từ dưới lòng đất chui lên, sau khi cảm nhận được hơi nước đầu mùa. Chúng bay lờ đờ, cánh mỏng tang dính bết vào nhau dưới làn mưa. Hai đứa tôi lấy một cái thau nhựa cũ, đổ đầy nước rồi đặt dưới ánh đèn dầu leo lét ngoài hiên. Lũ mối cứ thế lao vào ánh sáng rồi rụng cánh rơi xuống nước. Cái Títt vừa vớt mối vừa nói giọng liến thoắng: — Tí nữa đem vào cho nội rang muối nhé, thơm lừng luôn cho xem!

Cơn mưa đầu mùa không kéo dài lâu, nhưng đủ để gột rửa đi lớp bụi bặm của những ngày nắng hạn. Khi màn đêm buông xuống, làng quê trở lại với vẻ tĩnh mịch vốn có, nhưng không còn khô khốc mà trở nên ẩm ướt và đầy sức sống. Tiếng ếch nhái bắt đầu hòa âm từ phía ao sen đầu làng, nghe rộn ràng như một ngày hội.

Trong gian bếp nhỏ, nội tôi đã thắp lửa từ bao giờ. Mùi khói rơm khô bắt đầu len lỏi qua những kẽ lá rụng, hòa quyện với mùi ẩm ướt của vườn tược sau mưa. Tôi ngồi bệt xuống cạnh bếp lửa, nhìn nội lúi húi rang mẻ mối vừa bắt được. Vị béo ngậy của mối, vị mặn của muối hầm, và cả cái mùi khói quen thuộc ám vào nếp áo nội… tất cả tạo nên một thứ hương vị mà sau này, dù có đi đến tận cùng trái đất, tôi cũng chẳng thể tìm thấy ở bất cứ nhà hàng sang trọng nào.

Nội đưa cho tôi một chén nhỏ, tay xoa đầu tôi bảo: — Ăn đi con, lộc của trời sau cơn mưa đấy.

Tôi bốc một vốc, bỏ vào miệng. Cái vị ngọt bùi tan ra trên đầu lưỡi, hòa cùng tiếng mưa rả rích ngoài hiên. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ lớn lên, sẽ rời xa cái mùi đất ngái nồng này để đến với những khối bê tông vô hồn của thành phố. Với tôi lúc đó, cả thế giới chỉ bé bằng cái sân nhà lấm lem bùn đất và nụ cười sún răng của cái Títt dưới màn mưa.

Đêm đó, tôi ngủ quên trên tay nội. Trong giấc mơ, tôi thấy mình là một con diều giấy khổng lồ, bay vút lên từ cánh đồng vừa được tưới mát, chở theo tất cả mùi hương của đất, của khói và của những ngày thơ bé chẳng chút lo âu.