MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Mùa Thu Tĩnh LặngChương 1: Sự Xáo Động Của Một Chiều Hoàng Hôn

Hương Mùa Thu Tĩnh Lặng

Chương 1: Sự Xáo Động Của Một Chiều Hoàng Hôn

530 từ · ~3 phút đọc

Chiếc đồng hồ cổ treo tường trong căn hộ nhỏ kêu tích tắc đều đặn, đếm từng giây trôi qua một cách tẻ nhạt.

Bên ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn tháng Chín mang màu vàng mật ong, hắt lên những bông hoa giấy rủ xuống hàng rào ban công. Khu chung cư này, cũ kỹ nhưng yên tĩnh một cách đáng ngạc nhiên, là nơi lý tưởng cho những người thích sự riêng tư.

Cố Tri Ý ngồi bệt xuống sàn gỗ, nhìn chằm chằm vào chiếc kệ sách gỗ sồi vừa mới lắp ráp. Nó nghiêng một góc nhỏ, như đang chế giễu sự vụng về của cô. Cô đã phải dốc hết sức lực vật lộn với các mảnh gỗ, và giờ thì ngón tay cô rát bỏng.

Cô thở dài, cảm thấy cả người rã rời. Cô đã quá mệt mỏi với việc chuyển nhà, và cảm giác cô đơn bỗng chốc ập đến.

Có lẽ, cần một ly cà phê mạnh.

Tri Ý đứng dậy, tìm chiếc áo khoác mỏng. Cô hy vọng quán cà phê nhỏ dưới phố vẫn còn mở. Quán đó nằm ngay đối diện khu chung cư, nơi thường xuyên có những người làm công sở và kiến trúc sư ghé qua. Cô thích mùi cà phê mới rang và giấy bản vẽ ở đó.

Lúc bước ra khỏi cửa chính, cô còn nghe thấy tiếng cười nói rôm rả của một nhóm sinh viên đang chơi đùa ở khu vườn chung. Mùi hương hoa nhài và lá cây ẩm sau cơn mưa chiều nhè nhẹ len lỏi vào không gian.

Nhưng khi cô đi đến lối ra, mọi âm thanh dường như lắng xuống.

Đứng ngay cạnh hàng rào sắt, dưới vòm hoa giấy vàng rực, là một người đàn ông. Anh ta đang gọi điện thoại, giọng nói trầm tĩnh, đều đều, như đang thảo luận về một công trình kiến trúc nào đó.

Anh mặc áo sơ mi màu xám tro, cổ tay áo xắn lên lộ ra cánh tay rắn chắc, gân guốc. Dáng đứng của anh toát lên một sự chín chắn và tĩnh lặng rất riêng, hoàn toàn hòa hợp với không gian hoàng hôn yên ả.

Người đàn ông kết thúc cuộc gọi. Anh ta quay người lại, và ánh mắt ấy, sâu hun hút và lạnh lùng, lập tức quét qua cô.

Khoảnh khắc đó, Cố Tri Ý cảm thấy mọi hơi thở của mình đều bị đánh cắp.

Mùi hương gỗ đàn hương ấm áp, mạnh mẽ và độc đáo của anh lướt qua không khí.

Đó là một mùi hương mà cô đã khắc sâu trong ký ức từ rất lâu, từ cái thời cô còn là một cô bé thầm lặng.

Người đàn ông dừng bước, đôi mắt anh nheo lại một chút, như đang nhớ lại điều gì đó đã bị vùi lấp.

"Cố Tri Ý?" Anh gọi tên cô, giọng nói trầm ấm và quen thuộc đến mức khiến trái tim cô run lên.

Cô nhận ra, sự tĩnh lặng của khu chung cư này sắp bị xáo động bởi sự xuất hiện bất ngờ của anh.

Anh, Giang Tự Phàm, mối tình đầu thầm lặng của cô, lại đang đứng ngay trước mặt cô.