Sự kinh ngạc của Cố Tri Ý nhanh chóng bị thay thế bằng sự ngại ngùng. Cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng gương mặt vẫn nóng ran.
"Chào... chào anh, Giang Tự Phàm. Đã lâu không gặp," cô đáp lời, giọng khẽ khàng, gần như thì thầm.
Anh tiến lại gần hơn. Mùi hương gỗ đàn hương ấm áp và nước hoa Vetiver thanh lịch của anh dường như chiếm lấy toàn bộ không gian. Anh cao hơn cô một cái đầu, khiến cô phải ngước nhìn.
"Anh biết là lâu rồi," Tự Phàm đáp, ánh mắt anh hơi tối lại, ẩn chứa một cảm xúc phức tạp mà Tri Ý không thể đọc được. "Em chuyển đến đây?"
"Vâng, em mới chuyển tối qua."
"Căn nào?"
"Căn 302."
Tự Phàm mỉm cười, nụ cười rất nhẹ nhưng lại mang theo sự thỏa mãn ngầm. "Anh ở căn 301. Rất vui được gặp lại hàng xóm cũ."
Tri Ý: "..."
Căn 301 và 302, chỉ cách nhau một bức tường. Đây là sự tình cờ của định mệnh, hay là sự sắp đặt nào đó của anh? Cô không dám nghĩ sâu hơn.
Tự Phàm nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh dừng lại ở ngón tay cô, nơi có một vết xước nhỏ do chiếc kệ sách gây ra.
"Em đang gặp rắc rối với đồ đạc, và tay em bị thương," anh nói, giọng điệu chuyển sang sự chủ động và bảo vệ rất tự nhiên.
Anh không hỏi, mà trực tiếp hành động. Anh đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, dẫn cô vào sảnh.
"Em chờ anh năm phút. Anh đi lấy đồ nghề và băng cá nhân."
Tri Ý hoàn toàn bị động, không kịp phản ứng. Cô đứng trong căn hộ cũ kỹ của mình, ngửi thấy mùi bụi gỗ và bạc hà thoang thoảng từ bàn tay anh vừa chạm vào.
Khi Tự Phàm quay lại, anh mang theo một hộp dụng cụ gọn gàng và một hộp băng cá nhân y tế. Anh bước vào căn hộ, không gian bỗng chốc trở nên chật chội và ấm áp hơn.
Anh ngồi xuống mép bàn, đặt tay cô lên đùi anh, nhẹ nhàng sát khuẩn và dán băng. Tri Ý cảm thấy má mình nóng rực. Cô chỉ dám nhìn vào mái tóc đen dày và sống mũi cao của anh.
"Xong," Tự Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người giao nhau ở khoảng cách rất gần. "Đừng vụng về nữa. Không phải việc gì cũng cố gắng tự làm một mình."
Anh đứng dậy, nhìn chiếc kệ sách nghiêng ngả. Chỉ mười phút sau, với vài động tác kỹ thuật dứt khoát, anh đã sửa xong.
"Cảm ơn anh, Tự Phàm," Tri Ý nói, chân thành.
"Tiền công là gì?" Anh hỏi, giọng anh dịu dàng, nhưng ánh mắt lại có chút quyền lực khiến cô không thể từ chối.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng xoa đầu cô. Cử chỉ tự nhiên và âu yếm đến mức Tri Ý hoàn toàn sững sờ.
"Tiền công là sự an toàn của em. Anh là kiến trúc sư, em là sinh viên. Đừng khách sáo," Tự Phàm nói. Anh dừng lại một chút, thì thầm: "Hơn nữa, là hàng xóm cũ, anh có trách nhiệm chiếm hữu và bảo vệ em."
Anh buông tay cô ra, nhanh chóng đi ra cửa.
"Khóa cửa cẩn thận. Ngủ sớm đi. Và ngày mai, anh sẽ mang bữa sáng qua."
Anh đi rồi, để lại Cố Tri Ý đứng sững giữa phòng, nơi còn vương lại mùi hương đàn hương mạnh mẽ và chiếc kệ sách đã đứng vững chãi. Cô biết, mối tình đầu của cô đã trở lại, và lần này, anh đã sẵn sàng bước vào cuộc đời cô một cách không thể kháng cự.