Mối quan hệ hàng xóm của Cố Tri Ý và Giang Tự Phàm bắt đầu từ những chiếc hộp giấy nhỏ đặt trước cửa căn 302 mỗi sáng.
Hôm thì bánh mì nướng bơ tỏi, hôm thì trứng cuộn phô mai và một ly cà phê đen. Tri Ý đã cố gắng từ chối, nhưng Tự Phàm chỉ nhắn tin: "Không nhận thì anh vứt. Anh không ăn đồ nguội. Đừng lãng phí."
Cô đành chấp nhận. Bánh của anh luôn ngon tuyệt, thơm mùi bơ và lá hương thảo, mang theo sự ấm áp của một gia đình mà cô đã lâu không cảm nhận được.
Sự quan tâm của anh không chỉ dừng lại ở bữa ăn. Nếu Tri Ý đi học về muộn, cô sẽ nhận được tin nhắn: "Đừng quên mua sữa. Ngủ sớm đi. (301)."
Chiều thứ Tư, Tri Ý đang mệt mỏi với bài tập về thiết kế không gian. Cô ngồi ở sàn nhà, dựa vào bức tường chung giữa căn 301 và 302.
Bỗng, cô nghe thấy một tiếng gõ nhẹ vào bức tường, ngay chỗ cô đang dựa.
"Tri Ý?" Giọng Tự Phàm trầm ấm vang lên, có vẻ anh cũng đang ngồi tựa vào bức tường từ phía bên kia.
Tri Ý giật mình, vội vàng đáp: "Vâng, em đây."
"Đang làm gì vậy?"
"Em đang làm đề tài tốt nghiệp."
"Anh nghe tiếng em thở dài suốt mười lăm phút rồi," Tự Phàm nói, giọng anh mang theo sự trêu chọc nhẹ nhàng. "Có vẻ rắc rối. Ngành Kiến trúc và Quản trị Khách sạn không hoàn toàn tách biệt. Em có thể tham khảo ý kiến anh."
Tri Ý cảm thấy tim đập thình thịch. Cô không ngờ anh lại chú ý đến cô đến vậy, đến cả tiếng thở dài cũng biết.
"Em... em sợ làm phiền anh."
"Không phiền. Anh cũng đang rảnh. Hay em sang căn 301. Chúng ta cùng xem bản vẽ," Tự Phàm nói, lời mời này trực tiếp hơn bất cứ lần nào.
Tri Ý không thể từ chối. Cô sang căn 301. Căn hộ của anh tràn ngập mùi gỗ và giấy bản vẽ mới, rất sạch sẽ và ngăn nắp.
Họ ngồi trên chiếc sofa da màu đen. Tự Phàm đeo kính gọng vàng, nghiêm túc xem qua bản thiết kế của cô. Anh chỉ ra những lỗi nhỏ trong việc tận dụng ánh sáng và không gian một cách chính xác và tinh tế.
"Thiết kế của em thiếu linh hồn," Tự Phàm nhận xét. "Em chỉ đang mô phỏng sự sang trọng, chứ chưa mô phỏng được cảm xúc của người sử dụng."
Tri Ý cảm thấy hơi hụt hẫng.
Tự Phàm nhận ra, anh nhẹ nhàng đưa tay, xoa đầu cô. "Đừng buồn. Em chỉ cần thêm cảm xúc của riêng em vào. Em muốn khách hàng cảm nhận được gì trong không gian này? Sự ấm áp? Hay sự cô độc?"
"Em muốn sự ấm áp," Tri Ý khẽ nói, nhìn vào ánh mắt anh.
"Vậy thì hãy thêm vào đó sự nhạy cảm của em," Tự Phàm mỉm cười, nụ cười hiếm hoi và ấm áp.
"Tối nay anh làm món Súp Bí Đỏ và Cá Hồi Áp Chảo. Ở lại ăn tối cùng anh không?" Anh hỏi, giọng điệu chuyển sang mời gọi nhẹ nhàng.
"Anh làm nhiều sao?" Tri Ý hỏi lại.
"Không. Nhưng anh nghĩ, ăn một mình tẻ nhạt lắm," Tự Phàm thì thầm. "Tri Ý, em không chỉ là hàng xóm. Em là người bạn đồng hành của anh trong căn nhà tĩnh lặng này."
Lời nói này của anh đã đánh thẳng vào sự cô độc của cô. Cô biết, anh, dù tài năng và thành công, vẫn luôn là một người đàn ông sống một mình trong sự tĩnh lặng và cô độc đó.
"Vâng, em sẽ ở lại," Tri Ý đáp, lòng cô ấm áp. Cô muốn mang lại chút ấm áp cho người đàn ông này, người đã mang đến hương vị cho cuộc sống đơn điệu của cô.