Bữa tối với Giang Tự Phàm diễn ra trong không khí ấm cúng và thoải mái. Món Súp Bí Đỏ của anh thơm mùi húng quế và kem tươi, mang theo sự dịu dàng và chữa lành khó tả.
Sau bữa ăn, Tự Phàm nhất quyết không để Tri Ý rửa bát. Cô đứng dựa vào bàn bar, nhìn anh rửa bát. Mùi bạc hà và xà phòng trên người anh lại khiến cô cảm thấy an toàn một cách kỳ lạ.
"Anh... anh đã về nước hẳn chưa?" Tri Ý hỏi, cố gắng phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Hẳn rồi. Anh mở văn phòng ở đây," Tự Phàm đáp. "Anh ở nước ngoài lâu rồi. Ở đó, mọi thứ đều rất rõ ràng và sòng phẳng. Nhưng anh thích sự mơ hồ và tinh tế của cuộc sống này hơn."
"Giống như mối quan hệ của chúng ta lúc này sao?" Tri Ý lỡ lời.
Tự Phàm dừng rửa bát. Anh quay người lại, dựa vào bồn rửa. Ánh mắt anh nhìn cô sâu thẳm và nóng bỏng.
"Mối quan hệ của chúng ta, Tri Ý, không hề mơ hồ," Tự Phàm nói, giọng anh trầm hơn. "Anh đã rõ ràng về việc anh muốn gì từ giây phút nhìn thấy em dưới vòm hoa giấy."
Anh tiến lại gần. Tri Ý cảm thấy hơi thở mình dường như ngừng lại. Cô bị dồn vào giữa bàn bar lạnh lẽo và cơ thể ấm nóng của anh.
"Anh muốn gì?" Tri Ý hỏi, giọng cô run rẩy.
"Anh muốn em," Tự Phàm thì thầm, giọng anh khàn đặc.
Anh cúi xuống, không vội vàng. Anh chỉ nhìn vào đôi môi cô, sau đó nhẹ nhàng chạm vào môi cô bằng môi anh.
Nụ hôn này không hề mãnh liệt, mà là sự dò xét và nhẹ nhàng vô cùng. Giống như anh đang nếm thử một loại rượu quý, từ từ cảm nhận vị ngọt và sự ngây thơ của cô. Môi anh lạnh, nhưng sự tiếp xúc lại khiến cơ thể Tri Ý nóng rực.
Tri Ý hoàn toàn mềm nhũn trong vòng tay anh. Cô đáp lại một cách vụng về và ngoan ngoãn.
Nụ hôn kéo dài một lúc lâu. Khi Tự Phàm buông cô ra, trán anh tựa vào trán cô. Hơi thở anh nóng hổi, phả vào mặt cô.
"Mùi hương của em thật tuyệt vời, Tri Ý," Tự Phàm thì thầm. "Nó khiến anh không thể tĩnh lặng được nữa."
Anh đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, sau đó là xương quai xanh. "Anh đã cố gắng kiềm chế, vì em còn quá nhạy cảm. Nhưng anh không muốn làm hàng xóm tốt của em thêm nữa."
"Tự Phàm..."
"Anh muốn chiếm hữu em," Tự Phàm ngắt lời, giọng anh đầy sự quyền lực và nhu cầu. "Không phải theo cách vồ vập, mà theo cách từ tốn và dịu dàng nhất. Anh muốn em hoàn toàn thuộc về anh."
Anh buông cô ra, lùi lại một bước, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. Sự quyến rũ và ham muốn trong mắt anh không hề che giấu.
"Về phòng nghỉ đi, Tri Ý. Hôm nay, chúng ta dừng lại ở đây," Tự Phàm nói, giọng anh đã trở lại bình thường. "Hãy suy nghĩ kỹ về lời tuyên bố vụng trộm của anh."
Tri Ý bước về phòng, cảm thấy môi mình còn hơi sưng và tê dại. Cô chạm vào môi mình, nơi còn vương lại vị bạc hà và tình yêu của anh.
Cô biết, từ giờ trở đi, mối quan hệ của họ đã chính thức vượt qua ranh giới hàng xóm. Giang Tự Phàm đang theo đuổi cô, một cách chín chắn và quyết liệt nhất.