Sau đêm ở căn 301, mối quan hệ giữa Cố Tri Ý và Giang Tự Phàm bước vào giai đoạn âm thầm mập mờ nhưng mãnh liệt. Tự Phàm không vội vàng, anh tiếp tục quan tâm cô bằng sự dịu dàng và kiên nhẫn, nhưng ánh mắt anh luôn mang theo sự chiếm hữu rõ rệt.
Tri Ý vẫn chưa chính thức trả lời lời tuyên bố của anh, nhưng cô không còn né tránh nữa. Cô cảm nhận được sự ấm áp và an toàn khi ở bên anh.
Một chiều, Tri Ý đang ngồi ở quán cà phê quen thuộc gần chung cư để làm bài tập, thì bị một người bạn học cũ, Trần Huy, bắt chuyện. Trần Huy là một chàng trai nhiệt tình, công khai bày tỏ ý định theo đuổi cô.
"Tri Ý, cuối tuần này có một buổi triển lãm kiến trúc rất hay, cậu có muốn đi cùng mình không?" Trần Huy hỏi, giọng điệu thân mật.
"Mình..." Tri Ý đang định từ chối một cách lịch sự, thì điện thoại cô rung lên. Là tin nhắn từ Tự Phàm: "Anh đang ở tầng hầm. Em xong việc chưa?"
Tri Ý vừa kịp đọc xong tin nhắn, thì một mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc đã ập đến.
Giang Tự Phàm xuất hiện. Anh bước vào quán cà phê, vẻ ngoài lạnh lùng và cao ngạo của anh lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Anh đi thẳng đến chỗ Tri Ý, không hề nhìn Trần Huy.
"Xong chưa?" Tự Phàm hỏi, giọng anh trầm thấp, không mang theo cảm xúc, nhưng sự áp đảo toát ra từ anh khiến Tri Ý cảm thấy căng thẳng.
"À, vâng, em xong rồi," Tri Ý vội vàng dọn sách vở.
Trần Huy ngạc nhiên, vội vàng đứng dậy. "Chào anh. Anh là..."
Tự Phàm nhìn Trần Huy bằng ánh mắt lạnh lẽo và quét qua đầy sự đánh giá. Mùi hương cam quýt và húng quế từ Trần Huy dường như bị mùi đàn hương của Tự Phàm lấn át hoàn toàn.
"Tôi là anh trai cô ấy," Tự Phàm đáp, giọng anh trầm và có chút đe dọa ngầm. "Và là người đưa đón cô ấy mỗi ngày."
Anh không nói bạn trai, nhưng từ "anh trai" được nhấn mạnh đầy hàm ý bảo vệ và cảnh cáo.
Tự Phàm đưa tay, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết nắm lấy cổ tay Tri Ý. "Về thôi. Anh đói rồi."
Tri Ý chỉ có thể cúi đầu chào Trần Huy. Cô cảm nhận được sự tức giận ngầm trong bàn tay đang nắm chặt cổ tay cô.
Trong xe, không khí ngột ngạt một cách đáng sợ. Tự Phàm lái xe rất nhanh, gương mặt anh căng thẳng, đẹp trai nhưng lạnh lùng.
"Cậu ta là ai?" Tự Phàm hỏi, giọng anh trầm xuống, mang theo hương vị chua chát của ghen tuông.
"Là bạn học cũ. Cậu ấy mời em đi triển lãm kiến trúc," Tri Ý đáp, cảm thấy hơi sợ hãi trước sự thay đổi cảm xúc đột ngột của anh.
Giang Tự Phàm bật cười lạnh. "Triển lãm kiến trúc? Có anh ở đây, em cần đi với người khác sao?"
Anh đột ngột dừng xe lại bên lề đường vắng. Anh quay sang, đưa tay vuốt ve gò má cô, ánh mắt anh nhìn cô nóng bỏng và chiếm hữu đến mức Tri Ý cảm thấy cơ thể cô mềm nhũn.
"Nghe đây, Tri Ý," Tự Phàm thì thầm, giọng anh đầy sự cảnh cáo. "Anh biết em đang thử thách sự kiên nhẫn của anh. Nhưng em phải nhớ, anh đã tuyên bố chủ quyền với em rồi."
Anh cúi xuống, hôn cô, nụ hôn này không còn là sự dò xét nhẹ nhàng nữa, mà là sự trừng phạt ngọt ngào cho sự ngây thơ của cô. Nụ hôn sâu, mãnh liệt, khiến Tri Ý không kịp thở, chỉ biết bám víu lấy áo anh.
"Anh không thích em tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh và em trai anh," Tự Phàm nói, sau khi kết thúc nụ hôn, trán anh tựa vào trán cô. "Hãy nhớ, từ giờ trở đi, em chỉ có thể mơ tưởng đến một người đàn ông duy nhất."
Tri Ý nhìn vào ánh mắt say đắm của anh, cô gật đầu. Cô biết, sự ghen tuông của anh không hề trẻ con, mà là sự bảo vệ tuyệt đối của một người đàn ông trưởng thành.
"Em biết rồi," cô khẽ nói. Cô đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt lạnh lùng của anh.
Nụ hôn này, cùng với mùi đàn hương mạnh mẽ và hương vị ghen tuông mãnh liệt, đã chính thức xác nhận mối quan hệ độc quyền của họ.