MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Mùa Thu Tĩnh LặngChương 6: Cảm Xúc Vỡ Ốa

Hương Mùa Thu Tĩnh Lặng

Chương 6: Cảm Xúc Vỡ Ốa

565 từ · ~3 phút đọc

Sau sự kiện ở quán cà phê, Tri Ý đã chính thức nhận lời hẹn hò với Giang Tự Phàm một cách ngầm. Mối quan hệ của họ vẫn giữ sự tĩnh lặng và riêng tư, nhưng tình cảm thì ngày càng nồng cháy.

Tri Ý, vốn là người nhạy cảm, cuối cùng cũng gặp phải rắc rối lớn trong quá trình thực tập tại một khách sạn lớn. Vì sự thiếu kinh nghiệm, cô đã mắc lỗi nghiêm trọng trong việc sắp xếp sự kiện, khiến cô bị khiển trách nặng nề.

Tri Ý trở về nhà trong trạng thái suy sụp. Cả người cô toát ra mùi tuyệt vọng và mệt mỏi.

Cô đóng cửa lại, dựa lưng vào đó, nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Ngay lập tức, tiếng gõ cửa từ căn 301 vang lên, dồn dập và gấp gáp.

"Tri Ý! Mở cửa!" Giọng Tự Phàm đầy sự lo lắng. Anh đã ngửi thấy mùi cảm xúc tiêu cực của cô qua bức tường.

Tri Ý do dự, nhưng rồi cô mở cửa.

Giang Tự Phàm bước vào. Anh không hỏi chuyện gì xảy ra, anh chỉ nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe và gương mặt tái nhợt của cô là đủ hiểu. Anh ôm lấy cô một cách dứt khoát và mạnh mẽ.

Tri Ý không thể kiềm chế được nữa, cô bật khóc nức nở, vùi mặt vào ngực anh. Mùi đàn hương và bạc hà của anh lập tức bao bọc lấy cô, như một tấm chăn ấm áp xua đi mọi nỗi sợ hãi.

"Anh đây. Đừng sợ," Tự Phàm thì thầm, giọng anh dịu dàng đến mức tan chảy.

Anh bế cô lên, đặt cô ngồi lên sofa. Anh đi pha một ly trà gừng nóng, đưa cho cô.

"Uống đi. Sau đó kể anh nghe," Tự Phàm nói. Anh ngồi xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng một cách vững chãi.

Tri Ý vừa khóc vừa kể về sự thất bại trong công việc.

"Anh có thể giúp em, Tri Ý. Với kinh nghiệm thiết kế khách sạn, anh có thể chỉ ra lỗi sai của em," Tự Phàm nói. "Nhưng anh không muốn em dựa dẫm. Anh muốn em tự đứng lên."

"Em biết," Tri Ý khẽ nói, lòng cô ấm áp vì sự tôn trọng của anh.

Sau khi bình tĩnh lại, cô dựa vào bờ vai rộng lớn của anh. Tự Phàm nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, rồi cúi xuống hôn lên trán cô.

"Đừng buồn nữa. Anh ở đây," Tự Phàm thì thầm. "Em là nguồn ánh sáng của anh. Đừng để bất kỳ điều gì làm lu mờ nó."

Hắn ta dẫn cô vào phòng ngủ. "Hôm nay, em cần được chữa lành."

Anh không hề vội vã. Anh nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cởi giày cho cô. Sau đó, anh nằm xuống bên cạnh, kéo cô sát vào lòng, để cô áp mặt vào ngực anh.

"Ngủ đi, Vợ yêu," Tự Phàm khẽ nói.

Giây phút đó, Tri Ý biết, cô đã tìm thấy bờ vai nương tựa vững chắc nhất. Cô không còn sợ hãi hay cô đơn nữa. Trong vòng tay anh, cô cảm thấy an toàn tuyệt đối. Mùi hương đàn hương và hơi ấm của anh là liều thuốc chữa lành tốt nhất cho tâm hồn cô.

Đêm đó, họ chỉ ôm nhau ngủ. Nhưng sự thân mật và yêu thương đó còn sâu sắc hơn bất cứ hành động thể xác nào.