Sáng hôm sau, Cố Tri Ý tỉnh dậy trong vòng tay Giang Tự Phàm. Lần đầu tiên, cô có cảm giác yên bình và hạnh phúc đến vậy. Anh vẫn còn đang ngủ, hơi thở đều đặn, gương mặt điển trai trông mềm mại hơn rất nhiều khi không có sự lạnh lùng thường ngày.
Tri Ý đưa tay, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt anh, phác họa từng đường nét. Tự Phàm khẽ cựa quậy, anh mở mắt. Ánh mắt anh sáng lên khi nhìn thấy cô.
"Chào buổi sáng, Vợ," Tự Phàm thì thầm.
Mặt Tri Ý đỏ bừng. "Em... em phải về phòng."
"Không cần," Tự Phàm siết chặt vòng tay, kéo cô sát hơn. "Từ giờ, em có thể ngủ ở đây. Phòng 301 có đủ chỗ cho cả hai."
Anh đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi cô. "Tri Ý, anh biết em đang chờ đợi một lời xác nhận chính thức."
Tự Phàm ngồi dậy, nhìn thẳng vào mắt cô. "Anh là người chín chắn, không thích sự mập mờ. Anh muốn em là bạn gái của anh. Là người phụ nữ của anh. Là vợ tương lai của anh."
"Anh đã thầm thích em từ rất lâu rồi, Tri Ý. Anh đợi em lớn, đợi em trưởng thành, để anh có thể độc quyền có được em một cách danh chính ngôn thuận," Tự Phàm nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chân thành và trách nhiệm tuyệt đối.
Tri Ý cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy. Cô đã chờ đợi lời này quá lâu.
"Em... em đồng ý," Tri Ý khẽ nói.
Tự Phàm mỉm cười, nụ cười rạng rỡ, làm tan chảy vẻ lạnh lùng thường thấy. Anh ôm cô vào lòng, sau đó trao cho cô một nụ hôn mãnh liệt và ngọt ngào.
Chiều hôm đó, họ quyết định đi dạo phố. Khi cả hai đang đi bộ trên con phố vắng, bất chợt một cơn mưa rào mùa thu ập đến.
Tự Phàm nhanh chóng kéo cô vào hiên một cửa hàng đang đóng cửa. Họ đứng sát vào nhau. Mưa rơi ào ào, mùi đất ẩm và hơi nước bốc lên, hòa quyện với mùi hương của Tự Phàm.
"Lạnh không?" Tự Phàm hỏi, anh ôm cô chặt hơn, bàn tay anh xoa xoa lưng cô.
Tri Ý ngước nhìn anh, mái tóc cô hơi ướt. "Không lạnh. Em cảm thấy rất ấm áp."
Tự Phàm nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự yêu thương và hứng thú. Anh cúi xuống, hôn cô.
Nụ hôn dưới mưa này nồng nàn và lãng mạn hơn bao giờ hết. Hơi lạnh của mưa bị xua tan bởi sự nóng bỏng trong nụ hôn của họ. Tự Phàm giữ gáy cô, khiến cô nghiêng đầu lại, đáp lại sự khát khao của anh.
"Anh yêu em, Tri Ý," Tự Phàm thì thầm, sau khi kết thúc nụ hôn, giọng anh trầm khàn vì xúc động. "Yêu em từ rất lâu rồi. Cảm ơn em đã cho anh cơ hội bảo vệ em."
"Em cũng yêu anh," Tri Ý đáp lại, cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.
Mưa rào vẫn rơi, nhưng Cố Tri Ý và Giang Tự Phàm chỉ nhìn nhau, cảm nhận vị ngọt và sự tĩnh lặng tuyệt đối trong tình yêu của họ.