Sau lời tuyên bố tình yêu dưới mưa, mối quan hệ giữa Giang Tự Phàm và Cố Tri Ý chính thức bước sang một giai đoạn mới: yêu đương công khai (trong phạm vi hai người).
Tri Ý đã gần như chuyển sang sống ở căn 301. Căn hộ của cô giờ chỉ là nơi cất quần áo. Mỗi sáng thức dậy trong vòng tay anh, ngửi thấy mùi đàn hương mạnh mẽ và ấm áp của anh, cô mới thực sự cảm nhận được hạnh phúc.
Tối hôm đó, Tri Ý đã hoàn thành xuất sắc một phần quan trọng của đề tài tốt nghiệp nhờ sự hướng dẫn của Tự Phàm. Để ăn mừng, cô quyết định tự tay nấu bữa tối.
"Hôm nay để em nấu. Món Bò Kho Rượu Vang," Tri Ý nói, trong bếp, mùi gia vị và thảo mộc ấm áp lan tỏa.
Tự Phàm đứng dựa vào khung cửa bếp, quan sát cô, ánh mắt anh đầy sự hưởng thụ và cưng chiều.
"Anh không thích em vất vả," Tự Phàm nói.
"Không vất vả. Em thích nấu cho người mình yêu ăn," Tri Ý cười, nụ cười rạng rỡ.
Bữa tối diễn ra dưới ánh nến. Khi Tri Ý đang ăn, Tự Phàm đột ngột đưa tay, nhẹ nhàng lau đi vết nước sốt dính trên khóe miệng cô.
"Em vẫn còn hơi ngây thơ," Tự Phàm thì thầm, giọng anh đầy sự yêu thương. "Nhưng anh thích sự thuần khiết đó."
Anh cúi xuống, hôn lên khóe miệng cô. Nụ hôn này nhanh chóng trở nên sâu sắc và mãnh liệt.
Tự Phàm bế cô lên, mang cô ra khỏi bàn ăn.
"Anh không muốn chờ đợi nữa, Tri Ý," Tự Phàm nói, giọng anh trầm khàn, mang theo sự nóng bỏng không thể che giấu. "Em đã cho anh lời cam kết, và anh muốn chiếm hữu em, hoàn toàn."
Anh mang cô vào phòng ngủ. Căn phòng với gam màu tối và ánh sáng dịu nhẹ trở nên quyến rũ và lãng mạn hơn bao giờ hết.
Tự Phàm cởi bỏ chiếc áo của cô một cách chậm rãi, tỉ mỉ, như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật.
"Đừng sợ," anh thì thầm, trán anh tựa vào trán cô. "Anh sẽ rất dịu dàng."
Đêm mùa thu đó là đêm đầu tiên họ hòa quyện vào nhau. Tự Phàm không chỉ mang đến sự khao khát mãnh liệt của một người đàn ông đã chờ đợi quá lâu, mà còn là sự quan tâm và ân cần của một người yêu chín chắn. Anh chậm rãi, dẫn dắt cô vào thế giới của tình yêu và thân mật.
Mùi hương đàn hương của anh và mùi hoa nhài của cô hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị tình yêu độc quyền và khó quên.
"Em là của anh. Hoàn toàn là của anh," Tự Phàm thì thầm, sau khi mọi thứ lắng xuống. Hắn ôm chặt cô vào lòng, tuyên bố sự độc quyền tuyệt đối.
Tri Ý nằm trong vòng tay anh, cảm nhận được sự sở hữu và an toàn mãnh liệt. Cô biết, cô đã giao phó trái tim và linh hồn mình cho người đàn ông này.