Sau đêm thân mật đó, mối quan hệ của Cố Tri Ý và Giang Tự Phàm càng thêm vững chắc và sâu đậm.
Tuy nhiên, rắc rối từ vụ thực tập của Tri Ý lại ập đến. Khách sạn nơi cô thực tập yêu cầu cô phải nghỉ việc vì lỗi sai trước đó, điều này có thể ảnh hưởng đến kết quả tốt nghiệp của cô.
Tri Ý rất suy sụp. Cô ngồi trong phòng khách, ôm đầu, cảm thấy bất lực. Mùi mệt mỏi và tinh thần căng thẳng bao trùm lấy căn phòng.
Tự Phàm bước vào, anh nhanh chóng ngửi thấy mùi cảm xúc tiêu cực của cô. Anh ngồi xuống bên cạnh, kéo cô vào lòng.
"Chuyện gì?" Tự Phàm hỏi, giọng anh đã chuyển sang tông lạnh lùng và quyết đoán của một nhà kinh doanh.
Tri Ý kể lại. Cô lo lắng: "Em không muốn anh can thiệp. Em muốn tự giải quyết."
"Ngốc à," Tự Phàm đưa tay xoa nhẹ má cô. "Anh tôn trọng sự độc lập của em, nhưng anh không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương người phụ nữ của anh. Đặc biệt là khi em đã làm việc nghiêm túc."
Tự Phàm gọi điện thoại. Anh nói chuyện bằng tiếng Anh, giọng điệu sắc bén và đầy quyền lực.
"Tôi cần thông tin chi tiết về dự án Khách sạn Sunshine, đặc biệt là bộ phận Marketing. Và tôi cần biết ai là người đã sa thải Cố Tri Ý."
Anh cúp máy, nhìn Tri Ý.
"Em biết không? Khách sạn đó đang muốn làm lại toàn bộ nội thất và không gian ngoại thất. Họ đã tiếp xúc với công ty của anh," Tự Phàm nói. "Anh không can thiệp vào chuyên môn, nhưng anh sẽ can thiệp vào sự bất công."
Ngày hôm sau, giám đốc khách sạn gọi điện xin lỗi Tri Ý. Họ không chỉ rút lại quyết định sa thải, mà còn đề nghị cô quay lại làm việc với mức lương cao hơn.
Tri Ý ngạc nhiên. "Anh đã làm gì?"
Tự Phàm đang ngồi trên sofa, đọc sách về thiết kế cảnh quan. Anh không ngẩng đầu lên.
"Anh không làm gì cả," Tự Phàm đáp, giọng anh bình thản. "Anh chỉ gửi một email phân tích về tiềm năng phát triển không gian của họ, và vô tình nhắc đến việc em là cố vấn về trải nghiệm khách hàng cho công ty anh."
Tri Ý bật cười. Anh luôn làm mọi thứ một cách thâm trầm và âm thầm, không hề phô trương.
Cô chạy đến, ôm lấy cổ anh từ phía sau. Mùi sách mới và đàn hương là sự kết hợp hoàn hảo.
"Anh là cứu tinh của em," Tri Ý thì thầm.
"Anh là người yêu của em," Tự Phàm sửa lời, anh đặt cuốn sách xuống, quay người lại, nắm lấy eo cô. "Và anh sẽ dùng mọi quyền lực mà anh có để bảo vệ em, Tri Ý. Đây là sự khẳng định của anh."
Anh hôn cô, nụ hôn này chứa đựng sự an ủi và tự hào. Tri Ý biết, sự chín chắn và sức mạnh của Tự Phàm chính là điều khiến cô hoàn toàn tin tưởng và yêu anh.