Sau sự cố thực tập, Cố Tri Ý đã trở nên tự tin và trưởng thành hơn rất nhiều. Cô không còn là cô bé nhút nhát ngày xưa. Cô đã biết cách áp dụng cảm xúc và tinh tế vào đề tài của mình, đúng như lời Tự Phàm đã nói.
Mối quan hệ của họ cũng ngày càng sâu sắc. Mỗi đêm, họ đều có những khoảnh khắc lãng mạn và thân mật, củng cố thêm khế ước tình yêu của họ.
Tối thứ Sáu, Tự Phàm đột nhiên nói: "Em trai anh sẽ đến đây cuối tuần này."
Tri Ý hơi lo lắng. "Em trai anh? Giang Thành?"
"Ừ. Thằng bé học IT và lập trình game. Nó hơi ồn ào và trẻ con," Tự Phàm nói, giọng anh mang theo chút bất lực nhưng đầy yêu thương. "Nhưng nó là em trai anh. Nó rất thẳng tính."
"Em phải chuẩn bị gì không?"
"Không cần. Chỉ cần là chính em," Tự Phàm nói, anh ôm cô từ phía sau. "Anh đã nói với nó rằng anh đang hẹn hò với cô hàng xóm cũ."
Tri Ý cảm thấy hơi căng thẳng. Gặp gỡ người thân của Tự Phàm là một bước tiến lớn.
Sáng hôm sau, tiếng chuông cửa căn 301 vang lên.
Giang Thành xuất hiện. Cậu ta trông trẻ hơn so với tuổi 25, mặc áo hoodie và quần jeans, mang theo một chiếc ba lô khổng lồ. Mùi hương của cậu ta là nước hoa thể thao và năng lượng – đối lập hoàn toàn với mùi đàn hương tĩnh lặng của Tự Phàm.
"Anh hai!" Giang Thành reo lên, ôm chầm lấy Tự Phàm. "Lâu rồi không gặp!"
"Lớn rồi, đừng ồn ào thế," Tự Phàm nhẹ nhàng đẩy em trai ra, nhưng ánh mắt anh vẫn lộ vẻ cưng chiều.
Sau đó, Giang Thành quay sang Tri Ý. Cậu ta nheo mắt đánh giá cô.
"Chị là Cố Tri Ý? Chị hàng xóm cũ mà anh hai em thầm thương trộm nhớ à?" Giang Thành hỏi thẳng thừng, không hề giữ ý tứ.
Mặt Tri Ý đỏ bừng. Tự Phàm lạnh lùng trừng mắt nhìn em trai.
"Giang Thành! Ăn nói cho lịch sự," Tự Phàm cảnh cáo.
"Ơ kìa, em nói sự thật mà! Anh hai em từ ngày về nước cứ như ông già, suốt ngày ngửi mùi đàn hương và cô độc. Giờ gặp chị, mùi hoa nhài của chị đã làm căn nhà này đỡ chán hơn nhiều," Giang Thành bĩu môi.
Giang Thành, giống như Tự Phàm, cũng có khứu giác rất nhạy bén, nhưng cậu ta biểu lộ cảm xúc trực tiếp hơn nhiều.
"Anh hai, em đói rồi. Chị dâu tương lai có nấu món gì không?" Giang Thành hỏi, mắt sáng rực.
Tri Ý bật cười. Cô cảm thấy căng thẳng ban đầu đã tan biến. Giang Thành rất dễ gần.
"Chị có làm bánh Tiramisu Rượu Vang," Tri Ý đáp.
"Ôi tuyệt vời! Em yêu Tiramisu! Anh hai em chỉ biết ăn món nào tĩnh lặng và nhạt nhẽo thôi," Giang Thành nói, và ngay lập tức chạy vào bếp.
Tự Phàm lắc đầu, sau đó quay sang Tri Ý, anh hôn nhẹ lên trán cô.
"Đừng để thằng bé làm em sợ. Nó chỉ hơi thẳng tính thôi," Tự Phàm thì thầm. "Em biết không, vị ngọt của em đã làm cho cuộc sống của cả gia đình anh có hương vị hơn rất nhiều."
Giang Tự Phàm nắm lấy tay cô, họ cùng nhau bước vào bếp, nơi có Giang Thành đang làm ồn ào.
Tri Ý cảm nhận được sự ấm áp của gia đình. Cô biết, cô đã chính thức bước vào thế giới của Tự Phàm.