MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Mùa Thu Tĩnh LặngChương 11: Mùi Hương Gia Đình

Hương Mùa Thu Tĩnh Lặng

Chương 11: Mùi Hương Gia Đình

572 từ · ~3 phút đọc

Sự xuất hiện của Giang Thành đã mang lại một làn gió sôi nổi và ồn ào cho căn hộ 301 tĩnh lặng của Giang Tự Phàm.

Sáng hôm đó, Tri Ý thức dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho ba người. Trong bếp, cô đang bận rộn với món trứng ốp la và bánh kếp phô mai, thì Giang Thành bước vào.

"Chị dâu tương lai, chị giỏi quá! Anh hai em chỉ biết nấu những món nguyên tắc và nhạt nhẽo thôi," Giang Thành nói, giọng cậu ta đầy sự trêu chọc. Cậu ta tiến lại gần, ngửi ngửi: "Mùi bánh kếp và hoa nhài! Căn nhà này thật sự có hương vị rồi!"

Tri Ý bật cười. "Anh hai em là kiến trúc sư, không phải đầu bếp."

"Không. Anh ta là người bảo thủ," Giang Thành thì thầm. "Anh ta không bao giờ cho phép một sự hỗn loạn nào. Nhưng chị, chị là sự hỗn loạn ngọt ngào mà anh ấy cần."

Giang Thành đưa tay, lấy một miếng dâu tây trên đĩa, bị Tự Phàm vừa bước vào bếp phát hiện.

"Giang Thành, không được ăn vụng," Tự Phàm nói, giọng anh trầm thấp, mang theo chút uy quyền của người anh cả.

Giang Thành bĩu môi. "Anh hai, em 25 tuổi rồi đấy! Sao anh lúc nào cũng kiểm soát em thế?"

Tự Phàm không đáp, anh chỉ nhìn em trai bằng ánh mắt cảnh cáo rồi quay sang Tri Ý, ánh mắt anh lập tức chuyển sang sự dịu dàng vô tận.

"Mệt không, Tri Ý? Để anh giúp em," Tự Phàm nói, anh nhẹ nhàng kéo cô ra khỏi bếp, nhường lại vị trí cho mình. Anh bắt đầu thái rau củ một cách tỉ mỉ và ngăn nắp.

Giang Thành nhìn cảnh tượng đó, lắc đầu, rồi thì thầm với Tri Ý: "Thấy không, chị dâu. Anh ấy là người đàn ông tĩnh lặng và hoàn hảo. Nhưng đôi khi, sự tĩnh lặng đó lại khiến người ta phát điên. Chị là người duy nhất khiến anh ấy thất bại trong việc giữ nguyên tắc."

Giang Thành sau đó kể cho Tri Ý nghe về những năm tháng Tự Phàm ở nước ngoài, về việc anh đã làm việc cật lực và sống một cuộc sống đơn độc như thế nào.

"Anh ấy về nước là vì một người," Giang Thành kết luận, ánh mắt cậu ta đầy ẩn ý. "Và anh ấy đã tìm thấy người đó rồi."

Tri Ý cảm thấy trái tim mình ấm áp. Cô biết Tự Phàm luôn thâm trầm và sâu sắc trong mọi hành động.

Bữa sáng diễn ra trong không khí ấm cúng, Tự Phàm chăm sóc Tri Ý từng chút một, từ việc rót sữa đến cắt bánh. Sự chủ quyền và chiếm hữu của anh đối với Tri Ý được thể hiện một cách tinh tế nhưng rõ ràng trước mặt em trai.

Giang Thành trêu chọc: "Anh hai, anh có cần phải ôm chị dâu trong lúc ăn không? Em đang đói đấy!"

"Em lo cho suất của em đi," Tự Phàm đáp lạnh lùng, nhưng tay anh lại siết nhẹ eo Tri Ý.

Giang Thành nói: "Em cảm thấy mình như một bóng đèn công suất lớn giữa hai người."

Tri Ý cảm nhận được mùi hương gia đình mà cô hằng mơ ước. Cùng với Giang Tự Phàm và Giang Thành, căn hộ 301 không còn là nơi ở, mà là một tổ ấm thực sự.