MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Mùa Thu Tĩnh LặngChương 12: Sự Thừa Nhận Từ Em Trai

Hương Mùa Thu Tĩnh Lặng

Chương 12: Sự Thừa Nhận Từ Em Trai

492 từ · ~3 phút đọc

Cuối tuần trôi qua nhanh chóng. Giang Thành dành cả buổi chiều để chơi game và nói chuyện với Tri Ý về đề tài tốt nghiệp của cô.

Giang Thành, dù ồn ào và thẳng tính, lại là một người rất tinh ý và nhạy cảm. Cậu ta đưa ra một số gợi ý kỹ thuật về cách Tri Ý có thể sử dụng công nghệ ánh sáng thông minh trong thiết kế của mình.

"Chị dâu, em nghiêm túc đấy," Giang Thành nói khi Tự Phàm đang ở phòng làm việc. "Anh hai em là người hoàn hảo nhưng lại thiếu đi sự mềm mại. Chị có sự tinh tế và cảm xúc mà anh ấy cần để cân bằng."

"Cảm ơn em, Giang Thành," Tri Ý nói, cô cảm thấy nhẹ nhõm khi nhận được sự chấp nhận từ em trai Tự Phàm.

"Anh hai em là người khó chinh phục nhất. Anh ta đã xây dựng một bức tường lý trí quá dày quanh mình," Giang Thành thì thầm. "Nhưng chị là mùi hương và ánh sáng duy nhất lọt qua được. Chị phải giữ chặt anh ấy."

Tối hôm đó, Tự Phàm đưa Tri Ý đến văn phòng thiết kế của anh – một không gian rộng lớn, tràn ngập ánh sáng và mùi gỗ cùng giấy bản vẽ mới.

Đây là lần đầu tiên Tri Ý được vào thế giới riêng của anh. Cô ngước nhìn những mô hình kiến trúc, những bản vẽ phức tạp, cảm nhận được sự tài hoa và đam mê của người đàn ông này.

"Đây là thế giới của anh, Tri Ý," Tự Phàm nói, giọng anh trầm ấm. "Nơi chứa đựng tất cả nguyên tắc và sự tĩnh lặng của anh."

Anh dẫn cô đến một chiếc bàn làm việc lớn, nơi có một bản vẽ đang dang dở.

"Nguyên tắc của anh là sự đối lập tạo nên sự cân bằng hoàn hảo," Tự Phàm nói, anh ôm cô từ phía sau, cằm tựa vào vai cô. "Giống như em và anh. Em là mềm mại, anh là cứng rắn. Em là hoa nhài, anh là đàn hương."

"Em thích sự cân bằng này," Tri Ý khẽ nói, cô đưa tay, nhẹ nhàng đan vào tay anh.

Tự Phàm quay cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô. Anh cúi xuống, hôn cô ngay giữa xưởng thiết kế tĩnh lặng và rộng lớn đó.

Nụ hôn này mang theo sự nghiêm túc và cam kết của một kiến trúc sư với công trình của mình. Tự Phàm không chỉ yêu cô, anh còn xem cô là mảnh ghép hoàn hảo trong cuộc đời anh.

"Anh đã tìm kiếm em, Tri Ý, trong mọi thiết kế, trong mọi không gian," Tự Phàm thì thầm. "Em là linh hồn mà anh đã thiếu."

Họ đứng đó, giữa mùi gỗ và giấy, và hơi thở nóng bỏng của Tự Phàm. Tình yêu của họ được khẳng định, vững chắc như những công trình kiến trúc của anh.