Trở lại căn hộ, Giang Thành đã đi ngủ, để lại Giang Tự Phàm và Cố Tri Ý không gian riêng.
Tự Phàm pha hai ly trà hoa cúc mật ong. Họ ngồi bên cửa sổ, nhìn ngắm thành phố về đêm.
"Giang Thành có vẻ rất thích em," Tự Phàm nói, giọng anh có chút buồn bã nhẹ nhàng.
"Vâng, em ấy rất dễ thương," Tri Ý đáp.
Tự Phàm quay sang, ánh mắt anh lộ ra sự ghen tuông không thể che giấu. Anh nhẹ nhàng nhéo mũi cô.
"Em không được khen thằng bé dễ thương trước mặt anh," Tự Phàm nói, giọng anh mang theo sự độc quyền tuyệt đối. "Em chỉ có thể khen chồng em thôi."
Tri Ý bật cười. "Vâng, chồng em là người tuyệt vời và đẹp trai nhất. Rất tĩnh lặng và ấm áp."
Tự Phàm hài lòng, anh cúi xuống, hôn lên trán cô. "Em luôn biết cách dỗ dành anh."
Anh nhẹ nhàng kéo cô tựa vào ngực. Mùi đàn hương của anh bao bọc lấy mùi hoa nhài của cô, tạo nên một sự hòa quyện tuyệt vời.
"Tri Ý, anh có một đề nghị," Tự Phàm nói, giọng anh trầm xuống. "Tuần tới, sẽ có một buổi tiệc ra mắt dự án của công ty anh. Anh muốn em tham gia cùng anh."
Tri Ý hơi lo lắng. "Em... em sợ."
"Đừng sợ," Tự Phàm trấn an. "Anh muốn giới thiệu em với mọi người. Giới thiệu em là người phụ nữ của Giang Tự Phàm. Anh muốn mọi người biết, Cố Tri Ý đã thuộc về anh."
Đây là một bước tiến lớn, từ mối quan hệ riêng tư sang công khai trước giới kinh doanh của anh.
"Anh muốn em là niềm tự hào của anh, Tri Ý," Tự Phàm thì thầm. "Đồng ý không?"
Tri Ý cảm nhận được sự trách nhiệm và tình yêu to lớn từ anh. Cô không thể từ chối.
"Vâng, em đồng ý," Tri Ý nói.
"Tốt," Tự Phàm mỉm cười. Anh ôm cô chặt hơn. "Vậy thì, chúng ta cần phải chuẩn bị. Tối mai, chúng ta sẽ đi mua váy. Và sau đó, anh sẽ mời em một bữa tối thật ngọt ngào để ăn mừng sự kiện quan trọng này."
Tự Phàm cúi xuống, hôn cô, nụ hôn này chứa đựng vị ngọt của sự chiến thắng và tình yêu chín chắn. Anh muốn biến cô thành ngôi sao duy nhất trong buổi tiệc của anh.