MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 1: MÙI HƯƠNG CỦA TRÁI CẤM

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 1: MÙI HƯƠNG CỦA TRÁI CẤM

1,030 từ · ~6 phút đọc

Thành phố S vào mùa mưa, không khí đậm đặc hơi ẩm và cái lạnh lẽo của những tòa nhà chọc trời bao phủ bởi kính. Bên trong phòng làm việc ở tầng 88 của tập đoàn Tần Thị, sự im lặng đến mức đáng sợ.

Tần Tư Thần ngồi đó, đôi mắt phượng hẹp dài mệt mỏi nhắm chặt. Anh bị chứng mất ngủ hành hạ đã ba tháng nay. Đối với một "ông hoàng" của đế chế nước hoa, khứu giác nhạy cảm quá mức lại chính là lời nguyền. Mọi mùi hương trên thế gian này — từ hương hoa hồng đắt đỏ đến mùi khói thuốc trầm mặc — đều khiến anh cảm thấy buồn nôn và nhức đầu kinh niên.

Cộc, cộc.

"Vào đi." – Giọng anh trầm thấp, khàn đặc vì thiếu ngủ.

Trợ lý Lý bước vào, đi cùng là một cô gái nhỏ nhắn. Cô mặc một chiếc sơ mi trắng đơn giản, chân váy bút chì hơi cũ, mái tóc đen dài buộc vội sau gáy. Cô cúi thấp đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau thể hiện rõ sự bất an.

"Thưa Tần tổng, đây là Mộc Hy. Người mà bên viện nghiên cứu nói rằng... có thể giúp được ngài."

Tần Tư Thần không buồn mở mắt. Anh hít một hơi, định bụng sẽ đuổi họ ra ngoài vì mùi nước hoa rẻ tiền hay mùi bột giặt nồng nặc nào đó. Nhưng không. Một luồng không khí lạ lẫm len lỏi vào cánh mũi anh.

Đó không phải mùi hương liệu hóa học. Nó thanh khiết như hơi sương ban mai trên lá trà, lại có chút ngọt lịm từ da thịt thiếu nữ, nồng nàn một cách tự nhiên như nhụy hoa vừa chớm nở.

Lần đầu tiên sau nhiều tháng, cơn đau nhức ở thái dương Tần Tư Thần dịu đi. Anh mở mắt, ánh mắt sắc lẹm như dao găm khóa chặt vào người cô gái trước mặt.

"Lại gần đây." – Anh ra lệnh.

Mộc Hy run rẩy. Cô đã nghe về sự tàn nhẫn và kỳ quặc của người đàn ông này. Vì khoản nợ khổng lồ của cha, cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bán mình cho một "dự án" kỳ lạ của Tần thị. Cô bước từng bước nhỏ, đôi giày cao gót khẽ vang lên trên sàn gỗ.

Khi cô đứng cách anh chưa đầy nửa mét, hơi ấm từ cơ thể cô tỏa ra. Tần Tư Thần đột ngột đứng dậy. Thể hình cao lớn, vạm vỡ của anh bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Mộc Hy, tạo ra một áp lực ngột ngạt.

Anh thô bạo nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình. Mộc Hy thốt lên một tiếng nhẹ, cả cơ thể đập vào lồng ngực vững chãi như đá tảng của anh.

"Tần... Tần tổng..."

"Im lặng."

Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ trắng ngần của cô. Môi anh gần như chạm vào làn da mỏng manh, nơi mạch máu đang đập liên hồi vì sợ hãi. Tần Tư Thần hít một hơi thật sâu. Đúng là nó. Thứ mùi hương mà anh tìm kiếm bấy lâu nay. Nó len lỏi vào phổi, chạy dọc theo sống lưng, khiến dòng máu trong người anh vốn đang đóng băng bỗng chốc sôi trào.

Đây không phải là thuốc chữa bệnh. Đây là một loại thuốc phiện độc hại nhất.

Bàn tay to lớn của anh trượt từ cổ tay lên vai, rồi bóp chặt lấy gáy cô, ép cô phải ngửa đầu ra sau. Ánh mắt anh lúc này không còn là sự mệt mỏi, mà là dục vọng nguyên thủy của một kẻ săn mồi đã nhịn đói quá lâu.

"Em dùng loại nước hoa nào?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào tai cô, khiến Mộc Hy rùng mình, một luồng điện chạy dọc khắp cơ thể.

"Tôi... tôi không dùng gì cả... đó là mùi tự nhiên..." – Giọng cô run rẩy, đôi mắt bắt đầu bốc lên một tầng hơi nước.

Tần Tư Thần khẽ cười, một nụ cười không có hơi ấm. Anh ghé sát môi vào vành tai cô, răng khẽ day nhẹ vào thùy tai nhạy cảm: "Tự nhiên? Vậy thì em đúng là một tội lỗi đầy quyến rũ, Mộc Hy ạ."

Anh buông cô ra, nhưng ánh mắt vẫn găm chặt trên bờ môi đang run rẩy của cô. Anh quay sang trợ lý Lý, giọng nói đầy quyền lực: "Hủy bỏ mọi cuộc họp. Chuẩn bị hợp đồng độc quyền. Từ hôm nay, cô ta sẽ ở lại biệt thự của tôi. 24/24."

Mộc Hy bàng hoàng ngước lên: "Nhưng tôi chỉ ký hợp đồng làm người mẫu thử mùi..."

Tần Tư Thần tiến lại một bước, dồn cô vào sát cạnh bàn làm việc. Anh chống hai tay hai bên, giam cầm cô trong không gian chật hẹp. Mùi hương của cô lại xộc lên, kích thích dây thần kinh trung ương của anh, khiến lý trí anh dần tan biến.

Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai bờ môi chỉ còn tính bằng milimet.

"Ở đây, tôi là người đặt ra luật lệ. Em không phải người mẫu, em là của tôi. Mùi hương này, thân thể này... chỉ mình tôi được phép chạm vào."

Bàn tay anh luồn vào mái tóc đen mượt của cô, kéo nhẹ khiến cô phải nhìn thẳng vào mắt anh. Trong bóng tối của căn phòng, Mộc Hy nhìn thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong đôi mắt của người đàn ông ấy. Đó là sự khởi đầu cho một chuỗi những ngày tháng chìm đắm trong hương thơm và sự chiếm hữu tột cùng.

Đêm đó, cơn mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, cũng giống như sự khởi đầu cho một cuộc giao dịch đẫm mùi vị của tội lỗi và dục vọng. Mộc Hy biết, khi cô bước vào cánh cửa biệt thự nhà họ Tần, cô đã không còn đường lui. Cô chính là hương thơm duy nhất có thể xoa dịu con thú dữ trong anh, nhưng cũng chính là người sẽ bị con thú ấy xé xác trong những cuộc hoan lạc không hồi kết.