Chiếc Maybach màu đen như một bóng ma lướt đi trong màn mưa dày đặc. Mộc Hy ngồi ở ghế sau, lồng ngực đập thình thịch không ngừng. Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết từng mét đường trôi qua là một sợi xích vô hình siết chặt lấy tự do của cô. Bên cạnh cô, Tần Tư Thần vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt anh thỉnh thoảng lại liếc nhìn cô, ánh nhìn đó khiến cô rợn người.
Đèn pha xe chiếu sáng lờ mờ một cánh cổng sắt lớn, chạm khắc hoa văn cổ kính, sừng sững như cổng vào một thế giới khác. Chiếc xe dừng lại, một người đàn ông mặc vest đen mở cửa.
"Chào mừng Tần tổng, Mộc tiểu thư."
Biệt thự hiện ra trước mắt Mộc Hy như một lâu đài giữa rừng cây cổ thụ, đèn đóm sáng trưng nhưng lại toát lên vẻ cô độc. Mùi hương ẩm mốc của gỗ cũ và hương hoa nhài thoang thoảng từ khu vườn rộng lớn len lỏi vào cánh mũi cô, pha trộn với mùi nước hoa phảng phất từ những lọ thủy tinh trên kệ phòng khách.
Tần Tư Thần không nói một lời, chỉ nắm lấy cổ tay cô, dẫn cô vào trong. Cảm giác lạnh buốt từ bàn tay anh truyền sang da thịt cô, khiến Mộc Hy rụt rè. Cô biết, cuộc đời mình đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Anh dẫn cô lên tầng hai, dừng lại trước một căn phòng. Cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo mở ra, để lộ một không gian rộng lớn, sang trọng nhưng lại tối tăm đến lạ thường. Chiếc giường lớn đặt giữa phòng, được phủ bởi lớp ga lụa màu xám bạc, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, nó trông giống như một chiếc bẫy rập xa hoa.
"Đây là phòng của em." – Giọng Tần Tư Thần trầm ấm vang lên.
Mộc Hy đảo mắt nhìn quanh. Một chiếc tủ quần áo lớn, bàn trang điểm lộng lẫy, và đặc biệt là một bộ sưu tập nước hoa khổng lồ trên kệ tường. Cô có thể ngửi thấy hàng trăm loại hương liệu khác nhau đang hòa quyện trong không khí.
"Nhưng... tôi đâu có dùng nước hoa." – Cô thì thầm.
Tần Tư Thần tiến lại gần, bàn tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc cô, rồi từ từ trượt xuống má. Ngón tay thô ráp của anh chạm vào làn da mềm mại, khiến Mộc Hy khẽ rùng mình.
"Tôi biết. Nhưng tôi thích em ở trong những mùi hương của tôi." – Anh nói, ánh mắt thâm trầm như vực sâu. "Từ giờ trở đi, em không được phép đi đâu nếu không có sự cho phép của tôi. Điện thoại, máy tính... đều đã bị tịch thu."
Trái tim Mộc Hy thắt lại. Cô hoàn toàn bị giam cầm. Cô đã bán mình, nhưng không nghĩ rằng sự tự do của mình cũng bị tước đoạt một cách triệt để đến vậy.
"Vậy... công việc của tôi là gì?" – Cô hỏi, giọng lạc đi.
Tần Tư Thần cười khẩy, nụ cười ẩn chứa đầy sự chiếm hữu. Anh cúi xuống, ghé sát vào tai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào vành tai nhạy cảm. "Công việc của em là ở bên tôi, Mộc Hy. Và cung cấp mùi hương đó cho tôi."
Anh buông cô ra, quay lưng bước đi. Trước khi ra khỏi cửa, anh ném lại một câu, lạnh lùng nhưng đầy ám chỉ: "Đừng cố gắng chạy trốn. Em không thoát được tôi đâu. Mùi hương của em đã thuộc về tôi rồi."
Cánh cửa đóng lại, để lại Mộc Hy một mình trong căn phòng xa hoa nhưng cô độc. Cô chạy đến cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm nhung dày cộp. Bên ngoài, màn đêm đen kịt nuốt chửng mọi thứ, và cô cũng cảm thấy như mình đang bị bóng đêm ấy nuốt chửng.
Cô ngồi sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nước mắt không ngừng chảy dài. Cô đã mơ về một tương lai tươi sáng, về việc trở thành một nhà điều chế hương liệu nổi tiếng. Nhưng giờ đây, cô chỉ là một "món đồ" biết thở, bị giam cầm vì một mùi hương tự nhiên mà cô không thể kiểm soát.
Mộc Hy tìm thấy một phòng tắm lớn, với bồn tắm bằng đá cẩm thạch. Cô cởi bỏ quần áo, soi mình trong gương. Làn da trắng nõn, những đường cong mềm mại mà cô chưa từng để ý đến, giờ đây lại trở thành thứ khiến cô phải sợ hãi. Cô nhớ lại ánh mắt của Tần Tư Thần, cách anh vùi mặt vào cổ cô.
Cô bật vòi nước nóng, để hơi nước bốc lên nghi ngút, hy vọng nó có thể cuốn trôi đi tất cả những nỗi sợ hãi và ám ảnh. Nhưng ngay cả trong hơi nước, cô vẫn cảm thấy mùi hương của mình vẫn vương vấn, như một dấu hiệu của sự giam cầm.
Khi cô bước ra khỏi phòng tắm, khoác lên người chiếc áo choàng lụa mỏng manh do người giúp việc mang đến, một tiếng "cộc cộc" vang lên.
"Mộc tiểu thư, Tần tổng mời cô xuống dùng bữa tối."
Mộc Hy thở dài. Dù không muốn, cô vẫn phải tuân theo. Cô không thể cứ mãi trốn tránh.
Bàn ăn trải đầy những món ăn thịnh soạn, nhưng Mộc Hy không có chút khẩu vị nào. Tần Tư Thần ngồi đối diện cô, ánh mắt anh vẫn luôn dõi theo từng cử động của cô, như một con đại bàng đang theo dõi con mồi. Sự im lặng giữa họ khiến không khí trở nên căng thẳng.
Sau bữa ăn, Tần Tư Thần đứng dậy. "Đi theo tôi."
Anh dẫn cô đến một căn phòng khác, trông giống như một phòng thí nghiệm thu nhỏ. Hàng trăm lọ thủy tinh chứa hương liệu lấp lánh dưới ánh đèn. Tần Tư Thần đưa cho cô một chiếc ống nhỏ.
"Đây là máy đo. Tôi muốn em ghi lại cảm nhận của mình về từng loại hương liệu này."
Mộc Hy ngạc nhiên. Đây mới là công việc cô muốn làm. Cô bắt đầu say mê với những mùi hương ấy, như được trở về với đam mê của mình. Cô miệt mài ghi chép, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của Tần Tư Thần.
Một lúc sau, cô cảm thấy một hơi ấm đột ngột phía sau. Tần Tư Thần đứng rất gần, gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh phả vào gáy. Anh cúi người, vòng tay qua eo cô, tựa cằm lên vai cô.
"Thích không?" – Giọng anh khàn khàn.
"Vâng..." – Mộc Hy lúng túng.
Anh xoay người cô lại, ép sát vào lồng ngực mình. "Tôi biết em sẽ thích."
Anh nắm lấy bàn tay cô, đưa lên mũi hít hà. "Mùi hương trên người em... là thứ đắt giá nhất trong phòng thí nghiệm này. Em có biết không?"
Mộc Hy lắc đầu.
Tần Tư Thần từ từ cúi xuống, ánh mắt anh tối sầm lại. "Tôi không thể ngủ được, Mộc Hy. Không có em, tôi sẽ phát điên. Vậy nên, đừng bao giờ nghĩ đến việc rời xa tôi."
Lời nói của anh mang theo một sự chiếm hữu tuyệt đối, không cho phép cô kháng cự. Môi anh chạm vào cổ cô, một nụ hôn nhẹ nhàng như cánh bướm nhưng lại đầy sự uy hiếp. Mộc Hy nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ môi anh, từ bàn tay anh đang siết chặt eo cô. Cô biết, đêm nay, và rất nhiều đêm sau, cô sẽ phải đối mặt với "tội lỗi" của chính mùi hương trên cơ thể mình. Cô là tù nhân, và anh là kẻ cai ngục, nhưng cô đã bắt đầu cảm nhận được sự kích thích từ những sợi xích vô hình ấy.