MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 3: LIỀU THUỐC ĐỘC NGỌT NGÀO

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 3: LIỀU THUỐC ĐỘC NGỌT NGÀO

1,097 từ · ~6 phút đọc

Đêm tại biệt thự nhà họ Tần tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng mưa rơi đều đặn trên những tán lá trà ngoài cửa sổ. Mộc Hy nằm trên chiếc giường rộng lớn, tấm ga lụa xám bạc trơn láng áp vào làn da cô, mang theo cái lạnh lẽo của sự cô độc. Cô đã tắm rửa rất kỹ, cố gắng gột rửa đi những dấu vết vô hình mà bàn tay Tần Tư Thần đã để lại trên da thịt mình lúc chiều, nhưng mùi hương tự nhiên từ cơ thể cô — thứ hương vị thanh khiết như hoa trắng nở rộ trong sương đêm — vẫn cứ vương vấn, bướng bỉnh không chịu tan biến.

Cạch.

Tiếng chốt cửa vang lên khô khốc trong không gian tối tăm. Trái tim Mộc Hy thắt lại, cô vội vàng ngồi bật dậy, kéo chiếc chăn mỏng che chắn lấy lồng ngực đang phập phồng vì sợ hãi.

Bóng dáng cao lớn của Tần Tư Thần hiện ra dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Anh không còn mặc bộ vest chỉnh chu lúc ban ngày. Chiếc sơ mi đen mở hờ ba nút trên cùng, để lộ lồng ngực rắn chắc và những đường nét cơ bắp ẩn hiện dưới lớp vải. Gương mặt anh phảng phất vẻ mệt mỏi của kẻ mất ngủ kinh niên, nhưng đôi mắt thì rực lên một thứ ánh sáng sắc lạnh, vồn vã như thú săn mồi vừa tìm thấy dấu vết của con mồi trong đêm.

"Tôi không ngủ được." – Anh cất tiếng, giọng nói trầm khàn, mang theo sự nôn nóng không thèm che giấu.

Mộc Hy run rẩy, đôi tay siết chặt mép chăn: "Tần tổng... ngài nói tôi chỉ cần ở bên cạnh..."

Tần Tư Thần không đợi cô nói hết câu. Anh bước từng bước nặng nề về phía giường. Mỗi bước chân của anh như giẫm đạp lên dây thần kinh đang căng như dây đàn của cô. Anh ngồi xuống mép giường, sức nặng của anh khiến nệm lún sâu, kéo theo cơ thể nhỏ bé của Mộc Hy ngả về phía anh.

"Tôi đã thử dùng mọi loại thuốc, mọi loại mùi hương đắt giá nhất..." – Anh vươn tay, những ngón tay thon dài, thô ráp chạm vào cằm cô, ép cô phải ngước nhìn mình. "Nhưng không có gì hiệu quả bằng em. Mộc Hy, em là liều thuốc của tôi."

Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ của cô hít một hơi thật sâu. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da mỏng manh khiến Mộc Hy khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi bàn tay lại phản bội lý trí, chỉ biết bấu chặt vào vai anh.

"Mùi hương này..." – Anh thì thầm, giọng nói giờ đây đã lạc đi vì dục vọng. "Nó khiến tôi muốn phát điên. Nó nhắc nhở tôi rằng em đang ở đây, hoàn toàn thuộc về tôi."

Bàn tay anh bắt đầu không còn yên vị. Nó trượt từ gáy cô xuống sống lưng, qua lớp váy ngủ bằng lụa mỏng manh, mang theo một luồng điện tê dại khiến Mộc Hy nhũn cả người. Anh không vội vã, nhưng mỗi cái chạm đều mang tính chiếm hữu tuyệt đối. Anh nhẹ nhàng gỡ bỏ chiếc chăn đang che chắn, để lộ đôi vai trần trắng nõn dưới ánh đèn vàng nhạt.

"Đừng... Tần tổng... xin ngài..." – Mộc Hy lẩm bẩm, giọng nói chứa đầy sự cầu xin nhưng cũng lẫn lộn cả sự xao động.

Tần Tư Thần dừng lại, ánh mắt anh khóa chặt vào đôi môi đang run rẩy của cô. "Em đang sợ, hay là em đang mong chờ?"

Anh cúi xuống, nụ hôn của anh không hề dịu dàng như vẻ ngoài của một quý ông. Nó cuồng nhiệt, thô bạo và đầy sự cưỡng đoạt. Anh ngấu nghiến đôi môi cô như muốn nuốt chửng mọi hơi thở, mọi kháng cự. Mộc Hy cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, mùi hương của gỗ đàn hương từ cơ thể anh quyện với mùi hương của cô tạo thành một hỗn hợp say đắm, khiến lý trí cô dần tan rã.

Anh đẩy cô nằm xuống giường, cả cơ thể to lớn đè nặng lên người cô. Bàn tay anh luồn vào mái tóc cô, ép cô phải đón nhận sự xâm lăng này. Những cái chạm của anh dần trở nên táo bạo hơn, len lỏi qua những đường cong mềm mại, khơi gợi lên những cảm xúc mà một cô gái thuần khiết như Mộc Hy chưa bao giờ biết đến.

Mỗi nơi anh đi qua đều để lại một vệt lửa thiêu đốt. Anh không chỉ muốn sở hữu mùi hương, anh muốn sở hữu cả thân thể này, linh hồn này.

"Nói cho tôi biết..." – Anh thì thầm giữa những nụ hôn vụn vặt trên xương quai xanh của cô. "Em có ngửi thấy mùi của sự tội lỗi không?"

Mộc Hy không thể trả lời. Cô chỉ biết bám lấy đôi vai rộng lớn của anh, hơi thở trở nên dồn dập và hỗn loạn. Cô ghét sự chiếm hữu của anh, nhưng cô cũng kinh hoàng nhận ra rằng, cơ thể cô đang phản ứng lại sự đụng chạm đó. Sự dịu dàng giả tạo ban ngày đã biến mất, thay vào đó là một Tần Tư Thần đầy nguyên thủy, đầy khao khát.

Đêm hôm đó, trong căn phòng kín mít ngập tràn hương thơm, Mộc Hy lần đầu tiên hiểu được cái giá của việc trở thành "liều thuốc". Đó không phải là một giao dịch sạch sẽ trên giấy tờ, mà là sự dâng hiến thể xác trong bóng tối, nơi ranh giới giữa nỗi đau và khoái cảm trở nên mờ nhạt.

Khi Tần Tư Thần cuối cùng cũng thỏa mãn, anh không rời đi. Anh ôm chặt cô vào lòng, vùi mặt vào tóc cô, hơi thở dần trở nên đều đặn. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, anh đi vào giấc ngủ một cách dễ dàng. Nhưng đối với Mộc Hy, cô nằm đó, đôi mắt đẫm nước nhìn trân trân lên trần nhà. Cô cảm nhận được hơi ấm của anh, sự chiếm hữu của anh vẫn còn vương vấn trên từng thớ thịt.

Cô đã rơi vào cạm bẫy của ác ma. Và thứ mồi nhử duy nhất chính là mùi hương trên cơ thể cô — một mùi hương của tội lỗi mà cô không bao giờ có thể tẩy xóa.