Khi Mộc Hy tỉnh dậy, ánh nắng yếu ớt của buổi sớm mùa mưa đã len lỏi qua khe rèm, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng mờ nhạt. Cô chớp mắt, cố gắng thích nghi với thứ ánh sáng lạ lẫm. Bên cạnh cô, Tần Tư Thần đã không còn. Chỉ còn lại chiếc gối lún sâu và hơi ấm mờ nhạt còn vương trên ga giường lụa. Mùi gỗ đàn hương và thuốc lá bạc hà vẫn quấn quýt, nhắc nhở cô về sự hiện diện của anh đêm qua.
Cả cơ thể cô như rã rời. Từng thớ thịt, từng tế bào đều như bị vò nát rồi lại được khâu vá một cách vụng về. Lần đầu tiên của cô đã diễn ra không phải trong sự lãng mạn mà trong sự chiếm hữu và bản năng nguyên thủy. Một dòng nước mắt lặng lẽ lăn dài trên thái dương, thấm vào chiếc gối trắng. Cô đưa tay sờ lên cổ, lên vai, cảm nhận những dấu vết nóng bỏng mà anh để lại. Chúng như những chiếc gông cùm vô hình, đánh dấu chủ quyền của anh trên thân thể cô.
"Mình đã làm gì vậy?" – Cô thì thầm, giọng nói khàn đặc, yếu ớt.
Mộc Hy cố gắng ngồi dậy, nhưng toàn thân đau nhức khiến cô khẽ rên lên. Mảnh chăn lụa tuột xuống, để lộ những vết đỏ sẫm trải dài trên làn da trắng nõn. Cô vội vàng kéo chăn lên che đi, như thể sợ rằng có ai đó đang nhìn trộm. Cảm giác xấu hổ, tủi nhục dâng trào. Cô là một món đồ chơi, một liều thuốc ngủ biết đi, chứ không phải một người phụ nữ được yêu thương.
Cô loạng choạng bước vào phòng tắm. Chiếc gương lớn phản chiếu hình ảnh một cô gái với mái tóc rối bời, đôi mắt sưng húp và đôi môi sưng tấy. Mộc Hy chạm nhẹ vào môi mình, nhớ lại nụ hôn cưỡng ép nhưng đầy cuồng nhiệt của anh. Trái tim cô lại đập mạnh một cách khó hiểu. Cô ghét anh, đúng vậy, cô ghét sự thô bạo và chiếm hữu của anh. Nhưng tại sao, trong sâu thẳm, cô lại không thể ngừng nghĩ về cảm giác khi anh vùi mặt vào hõm cổ, khi anh thì thầm những lời chiếm đoạt bên tai?
Mộc Hy bật vòi sen, để dòng nước nóng xối xả lên cơ thể. Cô cọ xát mạnh, cố gắng rửa trôi đi tất cả những dấu vết của đêm qua, của mùi hương anh đã để lại, của cả cảm giác tội lỗi đang quấn lấy cô. Nhưng dường như càng cố gắng, những cảm giác ấy lại càng bám riết lấy cô, len lỏi vào từng tế bào, từng thớ thịt.
Khi cô bước ra, một bộ quần áo đã được đặt sẵn trên ghế. Một chiếc váy lụa màu xanh pastel, mềm mại và thanh lịch, cùng với một bộ nội y ren tinh xảo. Đây không phải phong cách của cô. Cô chỉ quen với những bộ đồ đơn giản, tiết kiệm. Nhưng bây giờ, cô không còn lựa chọn nào khác. Khoác lên mình chiếc váy lụa, cô cảm thấy như một con búp bê đang bị ai đó sắp đặt.
Người giúp việc mang bữa sáng đến tận phòng. Một khay thức ăn đầy ắp, sang trọng như bữa tiệc hoàng gia. Nhưng cô không có tâm trạng để ăn. Mộc Hy chỉ uống một ly sữa ấm, rồi lại ngồi ngẩn người bên cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài biệt thự rộng lớn, nhưng lại như một bức tường vô hình, ngăn cách cô với thế giới tự do.
Khoảng giữa trưa, tiếng gõ cửa vang lên. Người giúp việc nói rằng Tần tổng muốn gặp cô ở phòng làm việc. Mộc Hy hít sâu một hơi, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Cô phải đối mặt với anh, phải tìm cách nói chuyện rõ ràng về tình cảnh của mình.
Cô bước vào căn phòng làm việc quen thuộc. Tần Tư Thần vẫn ngồi ở ghế chủ tịch, chiếc vest đen lịch lãm che đi sự hoang dã của đêm qua. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén lướt qua cô, dừng lại ở bờ vai còn hằn vết đỏ. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh, nhưng nó không đạt tới đáy mắt.
"Ngồi đi." – Anh chỉ tay vào chiếc ghế đối diện.
Mộc Hy miễn cưỡng ngồi xuống, hai tay vẫn đan chặt vào nhau dưới gầm bàn. "Tần tổng... Chuyện đêm qua..."
"Chuyện đêm qua là điều tất yếu." – Tần Tư Thần cắt ngang, giọng anh bình thản như đang nói về thời tiết. "Em là liều thuốc của tôi. Và tôi có quyền sử dụng liều thuốc đó bất cứ khi nào tôi muốn."
Lời nói của anh như một nhát dao đâm thẳng vào trái tim Mộc Hy. "Tôi không phải liều thuốc! Tôi là con người! Ngài không thể làm như vậy!"
Tần Tư Thần đứng dậy, từ từ đi vòng qua bàn làm việc, tiến về phía cô. Mỗi bước chân của anh như tiếng trống dồn dập trong lồng ngực cô. Anh dừng lại ngay trước mặt Mộc Hy, cúi người xuống, đôi mắt anh khóa chặt lấy cô.
"Con người?" – Anh cười khẩy. "Đêm qua, em đã không giống một con người chút nào, Mộc Hy. Em là một đóa hoa đang bung nở, một hương thơm ma mị khiến tôi phát điên. Và em đã đáp lại tôi, phải không?"
Mộc Hy nghẹn lời. Anh nói đúng. Dù sợ hãi, cô đã không chống cự đến cùng. Thậm chí, có đôi lúc, cô còn cảm nhận được một sự bùng nổ kỳ lạ từ sâu thẳm bên trong mình. Cảm giác tội lỗi dâng lên gấp bội.
Anh đưa tay vuốt nhẹ lên má cô, ngón cái xoa nhẹ bờ môi vẫn còn sưng tấy. "Đừng giả vờ nữa. Mùi hương của em không lừa được tôi. Nó đang kể cho tôi nghe mọi thứ. Nó nói rằng em đã không còn ghét tôi như trước."
"Ngài sai rồi!" – Mộc Hy bật thốt, đôi mắt ươn ướt nhìn anh. "Tôi căm ghét ngài! Ngài là kẻ độc tài, là kẻ đã giam cầm tôi!"
Tần Tư Thần siết nhẹ hàm cô. "Nếu ghét, thì sao em vẫn còn ở đây? Mộc Hy, em không có đường lui. Ngay từ giây phút đầu tiên mùi hương của em chạm vào tôi, em đã thuộc về tôi rồi."
Anh buông cô ra, quay lưng về phía cửa sổ. "Người giúp việc sẽ mang quần áo đến cho em. Tôi đã yêu cầu may riêng cho em tất cả. Em không cần lo lắng bất cứ điều gì. Việc của em là ở bên tôi, và... làm cho tôi cảm thấy dễ chịu."
Mộc Hy biết rằng mọi lời nói của cô đều vô ích. Cô đã rơi vào một cái bẫy không lối thoát, được giăng mắc bằng tiền bạc, quyền lực và một thứ mùi hương chết người. Cô là con chim nhỏ trong lồng son, và Tần Tư Thần là kẻ săn mồi. Cô không biết mình sẽ trụ vững được bao lâu trong "tội lỗi" ngọt ngào này.
Đêm đó, Mộc Hy vẫn phải đối mặt với Tần Tư Thần. Nhưng lần này, không còn sự cưỡng ép hoàn toàn. Có một sự thỏa hiệp ngầm giữa nỗi sợ hãi và khao khát, giữa sự chiếm hữu và sự buông xuôi. Cô đã bắt đầu chìm sâu hơn vào cái bẫy hương thơm mà anh giăng ra, không thể nào thoát được.