MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 5: DƯ VỊ CỦA SỰ PHỤC TÙNG

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 5: DƯ VỊ CỦA SỰ PHỤC TÙNG

1,190 từ · ~6 phút đọc

Căn phòng thí nghiệm riêng của Tần Tư Thần nằm ở tầng hầm của biệt thự, nhưng nó không hề tăm tối. Trái lại, nơi đây được bao phủ bởi ánh sáng trắng lạnh lẽo và hàng ngàn chai lọ thủy tinh lấp lánh như những viên kim cương đa sắc. Đây là nơi anh dành phần lớn thời gian để tách chiết những tinh hoa của đất trời, và giờ đây, nó trở thành nơi "giày vò" tinh thần của Mộc Hy mỗi ngày.

Mộc Hy ngồi trên chiếc ghế xoay bằng da, đôi mắt thẫn thờ nhìn vào chiếc máy li tâm đang quay đều. Trên cổ tay cô vẫn còn vương lại vết lằn mờ nhạt của đêm qua – kết quả của một cơn cuồng nhiệt mà Tần Tư Thần gọi là "trị liệu".

Cạch.

Tiếng giày da nện trên sàn đá cẩm thạch vang lên đều đặn. Không cần ngẩng đầu, Mộc Hy cũng biết là ai. Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với chút vị đắng của cà phê đen không đường dần xâm chiếm không gian. Đó là mùi của quyền lực, của kẻ cai trị.

Tần Tư Thần dừng lại ngay sau lưng cô. Anh không nói gì, chỉ đặt một bàn tay lên vai cô. Hơi ấm từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp áo lụa mỏng, khiến Mộc Hy khẽ rùng mình. Cô cố gắng thu mình lại, nhưng sự hiện diện của anh quá lớn, quá áp đảo.

"Hôm nay em có vẻ không tập trung." – Giọng anh trầm thấp, mang theo một chút âm hưởng hài lòng khó giấu.

Mộc Hy hít một hơi thật sâu, cố lấy lại sự bình tĩnh: "Tôi đang kiểm tra lại độ tinh khiết của tinh dầu oải hương. Ngài nói ngài cần nó để phối trộn..."

"Tôi không cần oải hương." – Anh ngắt lời cô, xoay chiếc ghế của cô lại để cô phải đối diện với mình. "Thứ duy nhất tôi cần lúc này là mùi hương trên người em. Nó đang nồng đậm hơn bình thường... Em đang sợ hãi, hay là... đang mong chờ điều gì?"

Mộc Hy đỏ mặt, cô mím chặt môi: "Tần tổng, xin ngài tự trọng. Đây là nơi làm việc."

Tần Tư Thần cười khẩy, một nụ cười đầy tà mị. Anh cúi xuống, hai tay chống vào thành ghế, bao vây cô trong lồng ngực mình. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy những tia máu nhỏ trong đôi mắt sâu thẳm của anh – dấu hiệu của việc anh vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn nghiện mùi hương của cô.

"Tự trọng?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào chóp mũi cô. "Mộc Hy, em quên rồi sao? Toàn bộ con người em, từ mùi hương đến hơi thở này, đều là tài sản của tôi. Ở đây, tôi chính là 'tự trọng' của em."

Anh đưa tay vuốt nhẹ lọn tóc xõa bên tai cô, rồi đột ngột luồn tay vào gáy, kéo cô về phía mình. Nụ hôn ập đến, không hề báo trước, mãnh liệt và đầy tính chiếm đoạt. Mộc Hy ú ớ định đẩy anh ra, nhưng đôi bàn tay anh như gọng kìm, khóa chặt cô lại. Vị đắng của cà phê từ môi anh lan sang miệng cô, hòa quyện với vị ngọt thanh thuần của riêng cô tạo nên một loại dư vị vừa tê dại, vừa kích thích.

Bàn tay kia của anh không dừng lại, nó bắt đầu trượt xuống, mơn trớn dọc theo sống lưng cô. Sự đụng chạm của anh mang theo một luồng điện, khiến mọi sự kháng cự của Mộc Hy dần tan biến. Cô ghét bản thân mình vào lúc này. Cô ghét cách cơ thể mình tự động run rẩy dưới bàn tay anh, ghét cách mùi hương của chính mình bắt đầu tỏa ra nồng nàn hơn như một sự hưởng ứng đầy tội lỗi.

"Ưm..." – Một tiếng rên rỉ nhỏ vụn thoát ra từ cổ họng cô.

Tần Tư Thần khựng lại một chút, anh lùi ra, nhìn sâu vào đôi mắt đang phủ một tầng sương mù của cô. Ánh mắt anh lúc này tối sầm lại, tràn đầy dục vọng nguyên thủy.

"Em thấy không? Cơ thể em trung thực hơn lời nói của em rất nhiều." – Anh thì thầm, ngón cái vuốt ve bờ môi sưng mọng của cô. "Em thích cách tôi chạm vào em. Em thích mùi hương của mình bị tôi vấy bẩn."

Mộc Hy nhắm mắt lại, những giọt nước mắt uất nghẹn trào ra. "Anh là đồ ác quỷ..."

"Nếu tôi là ác quỷ, thì em chính là thiên đường mà tôi sẵn sàng xuống địa ngục để chiếm lấy."

Tần Tư Thần đột ngột bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn thí nghiệm lạnh lẽo. Những lọ thủy tinh va vào nhau tạo nên những tiếng lanh lảnh khô khốc. Anh chen vào giữa hai chân cô, ép sát cơ thể mình vào cô. Sự tương phản giữa cái lạnh của mặt bàn và cái nóng rực từ cơ thể anh khiến Mộc Hy hoàn toàn mất đi phương hướng.

Trong căn phòng thí nghiệm đầy mùi tinh dầu, một cuộc "thí nghiệm" khác bắt đầu diễn ra. Tần Tư Thần không vội vã. Anh nhấm nháp từng tấc da thịt trên cổ cô, để lại những dấu vết đỏ sẫm như những bông hoa bỉ ngạn nở rộ giữa tuyết trắng. Mộc Hy bám chặt lấy vai anh, móng tay găm sâu vào lớp vải áo vest. Cô cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang bị nhấn chìm giữa cơn bão.

Mùi hương của sự hoan lạc bắt đầu lấp đầy căn phòng, lấn át cả mùi hương liệu hóa học. Ở đây, giữa những máy móc hiện đại, bản năng con người lại trở nên thuần túy nhất. Tần Tư Thần giống như một kẻ hành khất tìm thấy nguồn nước mát sau nhiều năm ròng rã, anh ngấu nghiến, anh khao khát, anh dùng mọi cách để khiến cô phải hoàn toàn phục tùng dưới thân mình.

Kết thúc trận cuồng nhiệt, Mộc Hy kiệt sức tựa vào ngực anh, hơi thở vẫn còn hỗn loạn. Tần Tư Thần vuốt ve tấm lưng trần của cô, giọng nói đã trở lại vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng có thêm chút khàn đặc:

"Ngày mai, sẽ có một buổi tiệc của giới thượng lưu. Em sẽ đi cùng tôi với tư cách là 'Nhà điều chế hương liệu riêng'. Hãy chuẩn bị cho tốt. Tôi muốn mùi hương của em chỉ thuộc về một mình tôi ngửi thấy, nhưng sự xinh đẹp của em phải khiến cả thế giới phải ghen tị với tôi."

Mộc Hy không trả lời. Cô chỉ nhìn vào những lọ thủy tinh trên kệ. Cô chợt nhận ra, mình cũng giống như những tinh dầu kia, bị ép, bị chưng cất, bị nhốt trong một cái lọ lộng lẫy mang tên Tần Tư Thần. Tội lỗi này, hương thơm này, có lẽ cả đời này cô không bao giờ rửa sạch được nữa.