Sau những đêm dài chìm đắm trong sự hoan lạc và phục tùng, Mộc Hy cảm thấy linh hồn mình như một mảnh đất khô cằn đang dần bị vắt kiệt. Cô cần một thứ gì đó để bám víu, để nhắc nhở rằng cô vẫn là "Mộc Hy" – cô sinh viên ưu tú của ngành hương liệu, chứ không phải chỉ là một vật trưng bày trong phòng ngủ của Tần Tư Thần.
Có lẽ vì cảm nhận được sự héo úa của cô, hoặc đơn giản là muốn tận dụng triệt để "nguồn tài nguyên" quý giá này, Tần Tư Thần đã cho phép cô sử dụng phòng thí nghiệm cá nhân ở tầng hầm biệt thự.
Dưới ánh đèn halogen trắng lạnh, Mộc Hy đứng trước dãy kệ chứa hàng nghìn lọ tinh dầu quý hiếm. Khi cầm chiếc ống nghiệm lên, đôi mắt cô vốn dĩ luôn u uất bỗng rực sáng một cách lạ thường. Đôi bàn tay thanh mảnh, vẫn còn hằn những vết bầm nhạt màu từ cuộc ân ái đêm qua, bắt đầu chuyển động một cách khéo léo và chính xác.
"Hoa cam, gỗ tuyết tùng... và một chút long diên hương..." – Cô lầm bầm, hoàn toàn quên mất sự hiện diện của người đàn ông đang đứng tựa lưng vào cửa, lặng lẽ quan sát mình.
Tần Tư Thần nhìn bóng lưng mảnh mai của cô. Anh chưa từng thấy cô rạng rỡ như thế. Khi cô làm việc, mùi hương tự nhiên trên cơ thể cô dường như cũng thay đổi, nó không còn mang vị ngọt lịm của sự sợ hãi mà trở nên thanh tao, sắc sảo như một nốt hương đầu đầy kiêu hãnh.
Anh bước lại gần, tiếng giày da nện xuống sàn đá vang lên khô khốc. Mộc Hy giật mình, chiếc lọ tinh dầu trong tay suýt chút nữa rơi xuống.
"Đừng dừng lại. Cứ tiếp tục đi." – Giọng anh trầm thấp, mang theo một sự tò mò hiếm thấy.
Tần Tư Thần đứng ngay sau lưng cô, hơi ấm và mùi thuốc lá quen thuộc lại vây lấy cô. Anh với tay lấy lọ tinh dầu cô vừa pha trộn, đưa lên mũi hít một hơi. Đôi mày kiếm của anh khẽ nhướn lên.
"Cấu trúc hương rất lạ. Em định dùng nó cho ai?"
Mộc Hy hơi cúi đầu, cố tránh đi hơi thở của anh đang phả vào gáy. "Cho ngài. Tôi muốn tạo ra một loại hương có thể giúp ngài thư giãn mà không cần phải... dựa quá nhiều vào tôi."
Ánh mắt Tần Tư Thần tối sầm lại. Anh đặt lọ thủy tinh xuống bàn với một tiếng "cạch" khô khốc. Anh xoay người cô lại, ép cô vào mép bàn thí nghiệm kim loại lạnh ngắt. Những lọ thủy tinh xung quanh khẽ rung lên, va chạm vào nhau tạo ra những âm thanh lanh lảnh.
"Em muốn thoát khỏi tôi đến thế sao?" – Anh gằn giọng, bàn tay siết chặt lấy eo cô.
"Tôi chỉ muốn giúp ngài ngủ ngon hơn thôi!" – Mộc Hy đáp trả, đôi mắt rưng rưng. "Ngài không thể cứ nhốt tôi và dùng tôi như một loại thuốc phiện mãi được."
Tần Tư Thần nhìn sâu vào mắt cô, cơn giận dữ và dục vọng đan xen. "Mộc Hy, em vẫn chưa hiểu sao? Thứ khiến tôi nghiện không phải là mùi hương này. Mà là cách nó tỏa ra từ làn da của em khi em run rẩy dưới thân tôi, là cách em cố hít thở khi tôi chiếm đoạt em. Không có bất kỳ loại tinh dầu nào trong lọ thủy tinh này có thể thay thế được em."
Anh đột ngột bế cô lên, đặt cô ngồi hẳn lên mặt bàn thí nghiệm đầy thiết bị. Những ống nghiệm rơi lả tả xuống sàn, vỡ tan thành những mảnh vụn lấp lánh. Mộc Hy hoảng sợ, hai tay chống lên vai anh để giữ thăng bằng.
"Đừng... Tần Tư Thần, đây là phòng làm việc..."
"Thì sao?" – Anh cười khẩy, bàn tay thô bạo xé mở chiếc áo sơ mi trắng cô đang mặc. Những chiếc cúc áo rơi xuống sàn như những hạt ngọc trai tan tác.
Dưới ánh đèn sáng rực của phòng thí nghiệm, làn da trắng ngần của Mộc Hy hiện ra, đối lập hoàn toàn với vẻ lạnh lẽo của đống máy móc xung quanh. Tần Tư Thần vùi mặt vào ngực cô, hít lấy mùi hương nồng nàn đang tỏa ra vì sự sợ hãi và hưng phấn cực độ.
"Ngửi đi..." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc khi môi anh dán lên làn da cô. "Em có ngửi thấy mùi hương của chính mình không? Nó nồng nàn hơn bất kỳ loại nước hoa đắt tiền nào mà em vừa pha chế. Đó là mùi của tội lỗi, Mộc Hy ạ. Và tôi muốn chết chìm trong đó."
Anh bắt đầu những nụ hôn cuồng nhiệt, không để cho cô một giây phút nào để suy nghĩ. Sự lạnh lẽo của mặt bàn kim loại phía dưới và cái nóng hầm hập từ cơ thể anh phía trên tạo nên một sự tương phản kích thích đến tột độ. Mộc Hy cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Mùi của các loại tinh dầu bị đổ ra sàn hòa quyện cùng mùi vị của dục vọng, tạo nên một không gian mờ ảo, điên rồ.
Trong cơn mê loạn, cô nhận ra rằng anh nói đúng. Cô không thể tạo ra liều thuốc thay thế cho chính mình, bởi vì anh không nghiện mùi hương, anh nghiện sự kiểm soát và chiếm hữu con người cô.
Khi Tần Tư Thần chiếm trọn lấy cô ngay trên chiếc bàn thí nghiệm ấy, Mộc Hy chỉ biết bám chặt lấy vai anh, tiếng rên rỉ của cô bị nuốt chửng bởi nụ hôn sâu của người đàn ông đầy độc tài. Những mảnh kính vỡ dưới sàn phản chiếu ánh đèn, giống như cuộc đời của cô – vỡ nát, lấp lánh nhưng cũng đầy những vết cắt đau đớn.
Sau trận hoan lạc cuồng nhiệt, Tần Tư Thần bế cô dậy, nhẹ nhàng cài lại những chiếc cúc áo còn sót lại cho cô. Anh hôn lên trán cô, một nụ hôn chứa đựng sự dịu dàng hiếm hoi sau cơn bão tố.
"Hương liệu em pha rất tốt. Nhưng đừng bao giờ nghĩ đến việc dùng nó để đẩy tôi ra xa."
Anh dắt cô ra khỏi phòng thí nghiệm, để lại đống đổ nát của những lọ thủy tinh và mùi hương hỗn tạp. Mộc Hy bước đi một cách vô hồn. Cô đã hiểu ra một sự thật cay đắng: Tài năng của cô, niềm đam mê của cô, cuối cùng cũng chỉ trở thành một thứ gia vị để làm tăng thêm sự kích thích cho cuộc chơi chiếm hữu của Tần Tư Thần mà thôi.