Mùi hóa chất gắt nồng trong phòng thí nghiệm giờ đây bị lấn át bởi mùi tanh tao của máu. Tần Tư Thần bế Mộc Hy trên tay, cảm giác cơ thể cô nhẹ bẫng và lạnh ngắt như một đóa hoa vừa bị bão tố quật ngã. Dòng máu đỏ tươi thấm qua lớp váy lụa trắng, nhỏ xuống đôi tay run rẩy của người đàn ông vốn dĩ luôn nắm giữ vận mệnh của hàng nghìn người.
"Bác sĩ đâu? Gọi bọn họ đến đây ngay lập tức! Nếu cô ấy có chuyện gì, tất cả các người đều phải chôn cùng!" – Tiếng gầm của Tần Tư Thần vang động cả tầng hầm, khiến đám vệ sĩ xung quanh run bắn người.
Nửa giờ sau, phòng ngủ chính của biệt thự biến thành một phòng cấp cứu dã chiến. Tần Tư Thần bị đẩy ra ngoài hành lang. Anh đứng dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, đôi bàn tay vẫn còn vương những vệt máu đã khô lại. Anh nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình, hơi thở dồn dập.
“Con của tôi…” – Tiếng thì thầm tuyệt vọng của Mộc Hy trước khi ngất đi cứ xoáy sâu vào màng nhĩ anh.
Anh đã nghi ngờ cô giấu giếm, anh đã ngửi thấy mùi hương lạ, nhưng anh chưa bao giờ dám nghĩ rằng cô đang mang trong mình một mầm sống – kết quả của những đêm chiếm đoạt tàn bạo. Anh đã định nhốt cô vào lồng kính, định trừng phạt cô vì sự phản bội, nhưng chính anh mới là kẻ suýt chút nữa đã giết chết đứa con của mình.
Cửa phòng bật mở, bác sĩ riêng của gia tộc Tần bước ra với khuôn mặt đầy mồ hôi.
"Tần tổng... Mộc tiểu thư đã qua cơn nguy kịch. Đứa bé... chúng tôi đã cố gắng hết sức, hiện tại tạm thời giữ được, nhưng sức khỏe của cô ấy quá yếu, tâm lý lại bị chấn động mạnh. Nếu còn một lần như thế này nữa..."
Bác sĩ chưa kịp nói hết câu, Tần Tư Thần đã túm lấy cổ áo ông ta, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng giờ đây chỉ còn là sự điên cuồng của nỗi sợ.
"Nghe cho kỹ đây, bằng mọi giá phải giữ lấy cả hai. Nếu đứa trẻ hay cô ấy có mệnh hệ gì, tôi sẽ san bằng cái bệnh viện của ông."
Anh đẩy bác sĩ ra, loạng choạng bước vào phòng. Trên chiếc giường rộng lớn, Mộc Hy nằm đó, gương mặt trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn một chút huyết sắc. Kim truyền dịch cắm vào bàn tay gầy guộc của cô, từng giọt chất lỏng chậm rãi rơi vào huyết quản.
Tần Tư Thần ngồi xuống mép giường, bàn tay to lớn bao bọc lấy bàn tay nhỏ bé của cô. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào bụng cô qua lớp chăn mỏng. Nơi đó, một sinh linh bé nhỏ đang nỗ lực giành giật sự sống. Một cảm giác kỳ lạ, dịu dàng nhưng đau đớn như bị dao cứa, lan tỏa khắp lồng ngực anh.
"Tại sao không nói với tôi?" – Anh thì thầm, giọng khàn đặc. "Tại sao em thà chọn cách bỏ trốn cùng kẻ khác chứ không chịu nói với tôi?"
Anh cúi đầu, vùi mặt vào bàn tay cô. Mùi hương của Mộc Hy lúc này rất yếu ớt, nó không còn vị cam đắng của sự lừa dối, mà chỉ còn mùi của thuốc sát trùng và một chút hương hoa nhài nhạt nhòa. Tần Tư Thần cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Anh vẫn luôn muốn độc chiếm cô, muốn cô thuộc về anh tuyệt đối, nhưng anh chưa từng nghĩ sự độc chiếm của mình lại tàn độc đến mức này.
Sáng sớm hôm sau, Mộc Hy từ từ mở mắt. Cơn đau âm ỉ ở bụng dưới khiến cô tỉnh táo lại. Cô nhìn lên trần nhà, rồi nhìn thấy Tần Tư Thần đang gục đầu bên cạnh giường, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không rời.
Mộc Hy muốn rút tay lại, nhưng sự chuyển động nhỏ ấy đã khiến anh tỉnh giấc. Tần Tư Thần ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt trống rỗng của cô. Không có sự tức giận, không có sự chiếm hữu như thường ngày, chỉ có một sự cầu khẩn tội nghiệp.
"Em tỉnh rồi." – Anh nói khẽ, vội vàng rót một ly nước ấm. "Uống một chút đi."
Mộc Hy không nhìn anh, cô quay mặt đi chỗ khác, giọng nói khô khốc: "Đứa bé... còn không?"
"Vẫn còn. Nó rất mạnh mẽ giống như em."
Mộc Hy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn xuống thái dương. "Tại sao không để nó đi cùng tôi? Ở lại đây, nó cũng chỉ là một tù nhân khác của ngài mà thôi."
Tần Tư Thần khựng lại, ly nước trên tay anh khẽ sóng sánh. Lời nói của cô như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt anh. Anh im lặng hồi lâu, rồi đột ngột đứng dậy, cúi xuống hôn lên trán cô.
"Nghỉ ngơi đi. Tôi sẽ không nhốt em vào hầm ngục nữa. Nhưng Mộc Hy, từ giờ trở đi, em không được rời khỏi chiếc giường này một bước cho đến khi đứa trẻ chào đời."
Anh quay lưng bước ra ngoài, ra lệnh cho vệ sĩ canh giữ nghiêm ngặt hơn gấp bội.
Tần Tư Thần đi xuống tầng hầm. Lâm Vũ vẫn đang bị nhốt ở đó. Anh nhìn kẻ tình địch đang hấp hối, trong lòng không còn cơn giận điên cuồng như hôm qua. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương.
"Thả hắn ta đi." – Tần Tư Thần ra lệnh.
Đám vệ sĩ kinh ngạc: "Nhưng thưa ngài..."
"Tôi nói thả người!" – Tần Tư Thần rít qua kẽ răng. "Tôi muốn cô ấy thấy rằng, tôi có thể ban phát sự sống cho bất kỳ ai, nhưng tôi cũng có thể lấy đi tất cả nếu cô ấy còn có ý định rời bỏ tôi. Từ nay, hãy chăm sóc cô ấy theo tiêu chuẩn cao nhất. Bất cứ thứ gì cô ấy muốn ngửi, bất cứ thứ gì cô ấy muốn ăn, phải có mặt trong vòng 5 phút."
Chương 16 kết thúc với hình ảnh Tần Tư Thần đứng giữa sảnh lớn biệt thự, bóng lưng cô độc và tàn nhẫn. Anh đã bắt đầu một kiểu sủng ái mới – một loại sủng ái bệnh hoạn và điên rồ hơn, nơi anh sẽ dùng sự quan tâm nghẹt thở để xích cô lại, biến đứa con thành sợi dây thừng chắc chắn nhất để giữ cô bên mình mãi mãi.