MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 14: CỬA TỬ GẦN TRONG GANG TẤC

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 14: CỬA TỬ GẦN TRONG GANG TẤC

1,142 từ · ~6 phút đọc

Kim đồng hồ nhích dần đến con số 2. Cả biệt thự Tần gia chìm vào một sự im lặng chết chóc. Mộc Hy đứng nép sau cánh cửa gỗ nặng nề của phòng ngủ, tim đập mạnh đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình đau nhói. Bên cạnh cô là một chiếc túi nhỏ chứa những thứ thiết yếu nhất.

Cô nhìn sang phía giường, Tần Tư Thần vẫn nằm đó, hơi thở đều đặn. Loại thuốc an thần cô trộn vào tinh dầu tối qua dường như đã phát huy tác dụng. Mộc Hy rón rén bước ra khỏi phòng, đôi chân trần chạm lên mặt sàn lạnh lẽo không gây ra một tiếng động nào.

Dì Trương đã đợi sẵn ở khúc quanh hành lang, gương mặt bà tái nhợt dưới ánh đèn ngủ lờ mờ. Bà chỉ tay về phía lối đi dành cho người giúp việc dẫn thẳng ra cổng sau. Mộc Hy gật đầu, không dám nói lời nào, cô lao đi như một bóng ma trong bóng tối.

Cánh cửa cổng sau bằng sắt rỉ sét hiện ra trước mắt. Qua khe cửa, cô nhìn thấy ánh đèn pha của một chiếc xe hơi đang nổ máy chờ sẵn. Trái tim cô vỡ òa trong niềm vui sướng nghẹn ngào. Tự do. Chỉ cách một cánh cửa này thôi.

Cô run rẩy đẩy cửa bước ra. Gió đêm lạnh buốt tạt vào mặt khiến cô bừng tỉnh. Chiếc xe đen quen thuộc của Lâm Vũ đang đỗ đó, ống xả nhả khói trắng vào không trung. Mộc Hy không kịp suy nghĩ, cô lao đến, giật mạnh cửa ghế phụ.

"Anh Lâm Vũ, nhanh lên, chúng ta phải..."

Lời nói nghẹn lại giữa chừng. Toàn bộ máu trong người Mộc Hy như đông cứng lại.

Người ngồi ở ghế lái không phải là Lâm Vũ với ánh mắt dịu dàng. Thay vào đó là một bóng đen cao lớn đang tựa lưng vào ghế, kẹp giữa hai ngón tay là một điếu thuốc lá đang cháy dở, đốm đỏ lập lòe trong bóng tối như mắt của một con quái vật.

Tần Tư Thần từ từ quay sang, ánh sáng từ bảng điều khiển xe hắt lên khuôn mặt anh một vẻ tàn nhẫn đến cực điểm. Anh rít một hơi thuốc, rồi thản nhiên phả khói vào mặt cô.

"Trễ mất hai phút rồi, Hy Hy."

Mộc Hy lảo đảo lùi lại, chiếc túi trên tay rơi xuống đất. "Không... không thể nào... Ngài phải đang ngủ..."

Tần Tư Thần khẽ cười, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên giữa màn đêm vắng lặng. Anh mở cửa xe bước xuống. Chiếc vest trắng từ buổi lễ đính hôn đã được thay bằng một bộ đồ đen tuyền, khiến anh hòa tan vào bóng tối.

"Em nghĩ mấy thứ hương liệu rẻ tiền đó có thể hạ gục được tôi sao?" Anh bước lại gần, mỗi bước chân nện xuống mặt đường nhựa như một bản án tử hình. "Tôi đã thức đợi em ở đây từ một tiếng trước. Để xem... em sẽ chọn cách nào để rời bỏ tôi."

Anh vươn tay, túm lấy tóc cô, ép cô phải nhìn về phía cốp xe đang từ từ mở điện tự động.

Bên trong, Lâm Vũ đang bị trói chặt, miệng bị bịt kín bằng băng keo đen, gương mặt sưng húp và đầy máu. Anh ta nhìn Mộc Hy bằng ánh mắt tuyệt vọng và đau đớn.

"Không! Anh Lâm Vũ!" Mộc Hy gào lên, cô lao đến nhưng bị Tần Tư Thần siết chặt eo, kéo mạnh về phía sau.

"Đừng phí sức." Tần Tư Thần thì thầm bên tai cô, hơi thở của anh mang theo mùi thuốc lá và một sự cuồng nộ bị kìm nén. "Đây là cái giá cho kẻ dám chạm vào mùi hương của tôi. Và bây giờ, đến lượt em."

Anh thô bạo lôi cô về phía biệt thự. Mộc Hy khóc lóc, cào cấu, nhưng sức lực của cô chẳng là gì so với anh. Anh không đưa cô về phòng ngủ. Anh lôi cô xuống tầng hầm, thẳng vào phòng thí nghiệm – nơi cô từng nghĩ là thiên đường sáng tạo, nhưng giờ đây đã biến thành địa ngục thực sự.

Giữa phòng thí nghiệm, một chiếc lồng kính cường lực lớn đã được lắp đặt từ bao giờ. Bên trong chỉ có một chiếc giường đơn và những thiết bị theo dõi y tế.

"Anh định làm gì?" Mộc Hy run rẩy hỏi.

Tần Tư Thần ném cô vào bên trong lồng kính, rồi khóa trái cửa lại bằng mật mã điện tử. Anh đứng bên ngoài nhìn cô qua lớp kính dày, gương mặt không một chút cảm xúc.

"Em thích điều chế hương liệu mà, đúng không? Vậy thì từ nay, em sẽ ở trong này. Em sẽ điều chế cho tôi loại hương cuối cùng. Khi nào tôi thấy hài lòng, em mới được nhìn thấy ánh mặt trời."

"Tần Tư Thần, anh là đồ điên! Thả tôi ra!" Mộc Hy đập tay vào mặt kính, tiếng vang dội lại khô khốc.

Tần Tư Thần không nói gì. Anh đi tới bảng điều khiển, nhấn nút. Một làn khói mỏng bắt đầu lan tỏa vào bên trong lồng kính. Đó là một loại chất kích thích khiến các giác quan trở nên nhạy cảm hơn gấp nhiều lần.

Mộc Hy cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng ran, mùi hương trên da thịt cô tỏa ra nồng nặc do tác động của hóa chất. Cô khó thở, ngã quỵ xuống sàn. Cảm giác đau đớn từ bụng dưới lại ập đến, dữ dội hơn bao giờ hết.

"Đau... con của tôi..." Cô thầm thì trong cơn mê sảng, hai tay ôm chặt lấy bụng.

Tần Tư Thần đang định quay lưng đi thì khựng lại. Đôi mắt anh nheo lại khi nhìn thấy Mộc Hy co quắp dưới sàn, gương mặt tái nhợt và mồ hôi đầm đìa. Khứu giác nhạy bén của anh đột ngột bắt được một tín hiệu lạ. Lớp hương liệu "cam đắng" ngụy trang đã bị làn khói trong lồng kính tẩy sạch, lộ ra một mùi vị thanh khiết, ngọt ngào nhưng cũng đầy mùi máu.

Mùi hương của một người mẹ đang gặp nguy hiểm.

Tần Tư Thần biến sắc, anh vội vàng nhập mật mã mở cửa lồng kính. Anh lao vào, bế bổng cơ thể lạnh ngắt của cô lên.

"Mộc Hy! Em nói gì? Con nào?"

Nhưng Mộc Hy đã ngất lịm đi trong vòng tay anh. Dưới chân váy trắng của cô, một dòng máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra, thấm đẫm lên đôi tay của kẻ độc tài.

Chương 15 kết thúc bằng tiếng thét thất thanh của Tần Tư Thần gọi bác sĩ, và sự thật về sinh linh nhỏ bé cuối cùng cũng phơi bày trong một hoàn cảnh tàn khốc nhất.