MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 13: LỄ ĐÍNH HÔN TRONG BÓNG TỐI

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 13: LỄ ĐÍNH HÔN TRONG BÓNG TỐI

982 từ · ~5 phút đọc

Gió rít qua những khe cửa đá của nhà thờ cổ nằm sâu trong cánh rừng ngoại ô. Không gian nơi đây đậm đặc mùi rêu mốc, mùi sáp nến chảy dài và mùi gỗ mục – một sự tương phản hoàn toàn với vẻ hào nhoáng của biệt thự Tần gia.

Tần Tư Thần hôm nay mặc một bộ vest màu trắng tuyết, trông anh vừa lộng lẫy như một vị thần, vừa lãnh lẽo như một pho tượng đá. Anh nắm chặt tay Mộc Hy, dẫn cô đi dọc theo lễ đường vắng lặng. Cô khoác trên mình chiếc váy cưới bằng lụa satin đơn giản nhưng tinh tế, đầu đội khăn voan trắng mỏng manh, che đi đôi mắt đang chứa đầy sự kinh hoàng và toan tính.

Không có khách mời, không có tiếng nhạc, không có cả linh mục. Chỉ có hai người họ và hàng chục vệ sĩ đứng ẩn hiện trong những góc tối của thánh đường.

"Tại sao lại là nơi này?" – Mộc Hy thì thầm, tiếng vang của cô dội lại từ những vòm mái cao vút.

"Vì ở đây, Chúa sẽ làm chứng cho sự thuộc về của em." – Tần Tư Thần dừng lại trước bục lễ, anh xoay người cô lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào cô dưới lớp voan mỏng. "Tôi không cần pháp luật, tôi cần một lời thề vĩnh cửu. Rằng dù sống hay chết, mùi hương của em cũng chỉ được phép tỏa ra trong vòng tay tôi."

Anh lấy ra một chiếc hộp nhung đỏ, bên trong là chiếc nhẫn kim cương đen – một lựa chọn kỳ lạ và đầy ám chỉ. Anh nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, từ từ lồng nhẫn vào ngón áp út.

"Nói đi, Hy Hy. Nói rằng em sẽ không bao giờ rời đi."

Mộc Hy cảm thấy chiếc nhẫn như một vòng kim loại nóng rực thiêu đốt da thịt mình. Cô nhìn quanh, bóng tối của nhà thờ như muốn nuốt chửng cô. Cô biết Lâm Vũ đang đợi ở cổng sau biệt thự, cách đây gần hai giờ lái xe. Cô phải giữ chân người đàn ông điên rồ này, phải khiến anh tin rằng cô đã hoàn toàn khuất phục.

"Tôi... tôi sẽ ở bên ngài." – Cô nói dối, môi run rẩy. "Nhưng làm ơn, hãy cho tôi một chút tự do sau ngày hôm nay."

Tần Tư Thần khẽ cười, một nụ cười mang theo sự khoan dung giả tạo. Anh kéo cô vào lòng, nụ hôn nồng nàn rơi xuống giữa thánh đường cô quạnh. Anh không hôn cô một cách dịu dàng, mà là một cuộc đánh chiếm mãnh liệt, như thể muốn dùng hơi thở của mình để lấp đầy mọi khoảng trống trong linh hồn cô.

Dưới chân bục lễ, trong không gian linh thiêng bị vẩn đục bởi dục vọng, Tần Tư Thần đẩy Mộc Hy ngã xuống lớp thảm nhung đỏ. Anh không thể chờ đợi thêm. Sự phản kháng ngầm mà anh cảm nhận được từ cô những ngày qua khiến anh muốn khẳng định chủ quyền ngay tại nơi này, ngay lúc này.

"Ngài... không được, ở đây là nhà thờ..." – Mộc Hy hốt hoảng chống cự, chiếc váy cưới trắng tinh khôi bị đôi bàn tay thô bạo của anh vò nát.

"Chúa đã bỏ rơi nơi này từ lâu rồi, Mộc Hy. Giờ đây, tôi mới là Chúa của em."

Anh xé toạc lớp voan trắng, vùi mặt vào cổ cô hít lấy mùi hương "cam đắng" ngụy trang mà anh hằng ghét bỏ. Anh mạnh bạo chiếm lấy cô, mỗi cú va chạm đều như một lời thề độc địa. Mộc Hy nức nở, tay bám chặt vào những cạnh sắc của bục gỗ, cảm giác đau đớn và khoái cảm đan xen tạo thành một cơn ác mộng lộng lẫy. Cô nhắm mắt, cầu xin sự tha thứ cho đứa trẻ trong bụng. Đứa bé đang phải chứng kiến sự điên cuồng của người cha và sự dối trá của người mẹ trong chính khoảnh khắc định mệnh này.

Sau khi cơn bão qua đi, Tần Tư Thần bế cô dậy, nhẹ nhàng chỉnh lại váy áo cho cô như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh hôn lên trán cô, giọng nói đã lấy lại sự điềm tĩnh đáng sợ.

"Về thôi. Đêm nay em hãy ngủ thật ngon. Ngày mai... cuộc sống mới của chúng ta sẽ bắt đầu."

Trên đường về, Mộc Hy ngồi im lặng trong xe. Cô lén nhìn đồng hồ: 11 giờ đêm. Chỉ còn 3 tiếng nữa. Cô sờ vào chiếc nhẫn kim cương đen trên tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Cô không biết rằng, trong suốt buổi lễ, Tần Tư Thần vẫn luôn cầm chiếc điện thoại, nhìn vào màn hình hiển thị tín hiệu định vị của chiếc vòng cổ – thứ mà cô tưởng đã vô hiệu hóa.

Tín hiệu ấy không hề mất đi, nó chỉ đang phát ra một tần số giả mà anh đã cài đặt từ trước để lừa cô vào bẫy. Anh nhìn cô qua gương chiếu hậu, thấy cô đang mân mê chiếc nhẫn, một nụ cười tàn nhẫn thoáng hiện trên môi anh.

"Em đang đếm ngược thời gian sao, Hy Hy?" – Anh hỏi bâng quơ.

Mộc Hy giật mình, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. "Tôi... tôi chỉ đang mệt thôi."

"Ừ, mệt là phải. Vì đêm nay sẽ còn rất dài."

Chiếc xe lao đi trong màn đêm ngoại ô, hướng về phía biệt thự – nơi một "bất ngờ" khủng khiếp đang chờ đợi Mộc Hy ở cổng sau. Chương 14 kết thúc với tiếng kim đồng hồ nhích dần về con số 2, và mùi hương của sự phản bội bắt đầu lan tỏa đậm đặc trong không gian chật hẹp của chiếc xe sang trọng.