MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 12: CUỘC CHIẾN CỦA NHỮNG MÙI HƯƠNG

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 12: CUỘC CHIẾN CỦA NHỮNG MÙI HƯƠNG

1,145 từ · ~6 phút đọc

Ánh trăng nhợt nhạt hắt qua cửa sổ phòng thí nghiệm, tạc lên khuôn mặt Mộc Hy một vẻ kiên định đến lạnh lùng. Cô đứng trước gương, tay chạm vào viên kim cương xanh thẳm trên cổ. Phía dưới lớp vỏ lộng lẫy ấy là một tín hiệu định vị li ti, một con mắt không bao giờ ngủ của Tần Tư Thần.

"Anh muốn nhốt tôi bằng vàng bạc, vậy thì tôi sẽ dùng chính thứ anh yêu nhất để đánh lừa anh." – Cô thầm thì, đôi mắt phản chiếu ánh đèn neon sắc lạnh.

Mộc Hy bắt đầu làm việc. Cô không điều chế nước hoa nữa. Cô đang điều chế một loại dung dịch hóa học đặc biệt có tính kiềm cao, đủ để làm nhiễu sóng điện từ của thiết bị định vị trong một khoảng thời gian ngắn mà không làm hỏng vẻ ngoài của sợi dây chuyền. Từng giọt chất lỏng trong suốt rơi vào ống nghiệm, tiếng "tách, tách" vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch.

Cô biết, khứu giác của Tần Tư Thần là kẻ thù lớn nhất. Anh có thể ngửi thấy sự sợ hãi, ngửi thấy sự dối trá, và quan trọng nhất là ngửi thấy sự thay đổi của một người mang thai.

Mộc Hy lấy ra một lọ tinh dầu cam đắng nồng độ cao pha trộn với hương thảo và một ít xạ hương tổng hợp. Cô cần tạo ra một "mặt nạ khứu giác". Loại hương này khi phản ứng với nhiệt độ cơ thể cô sẽ tạo ra một mùi hương gắt, che lấp hoàn toàn vị ngọt dịu nồng nàn của một người phụ nữ đang mang thai – thứ mùi hương mà Tần Tư Thần đã bắt đầu nghi ngờ từ Chương 10.

Cạch.

Tiếng giày da nện trên sàn đá. Mộc Hy không giật mình. Cô thản nhiên đặt ống nghiệm xuống, quay lại nở một nụ cười nhạt với người đàn ông vừa bước vào.

Tần Tư Thần hôm nay không mặc vest. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen mở hai cúc đầu, trông vừa lãng tử vừa đầy đe dọa. Anh tiến lại gần, theo thói quen vòng tay qua eo cô, cằm tựa lên vai.

"Em lại làm việc muộn. Tôi đã nói là em cần nghỉ ngơi."

Anh hít một hơi thật sâu bên cổ cô, rồi khựng lại. Đôi mày kiếm nhíu chặt.

"Hương vị này... sao lại đắng như vậy? Nó làm tôi thấy khó chịu."

Mộc Hy xoay người lại, vòng tay qua cổ anh, một hành động chủ động hiếm hoi khiến Tần Tư Thần ngạc nhiên. Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt chứa đựng một sự mê hoặc giả tạo.

"Chẳng phải ngài nói tôi là tội lỗi sao? Tội lỗi thì luôn có vị đắng, thưa Tần tổng." – Cô vuốt ve gáy anh, nơi mái tóc ngắn hơi cứng đâm vào lòng bàn tay cô. "Tôi đang điều chế một loại hương mang tên 'Sự Phản Bội'. Ngài thấy nó có hợp với tôi không?"

Tần Tư Thần siết chặt eo cô, áp sát cơ thể cô vào mình. Sự chủ động của cô khiến máu trong người anh sôi trào, nhưng bản năng của một kẻ đi săn lại mách bảo anh rằng có điều gì đó không ổn.

"Phản bội?" – Anh cười khẩy, giọng trầm đục. "Em không có gan đó đâu, Hy Hy. Em biết cái giá phải trả mà."

Anh bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn thí nghiệm lạnh ngắt. Đôi bàn tay anh bắt đầu tháo dỡ lớp áo ngủ mỏng manh của cô. Trong không gian nồng nặc mùi hóa chất và tinh dầu đắng ngắt, Tần Tư Thần chiếm đoạt cô một cách cuồng nhiệt. Anh muốn dùng dục vọng để xóa tan sự nghi ngờ, muốn dùng sự hiện diện thể xác để lấp đầy khoảng trống bí ẩn trong mắt cô.

Mộc Hy nhắm mắt, chịu đựng cơn sóng dữ từ anh. Cô cảm nhận được viên kim cương trên cổ đang cọ xát vào da thịt đau đớn. Cô tự nhủ: Nốt đêm nay thôi. Chỉ cần qua được đêm nay. Trong lúc Tần Tư Thần đang chìm đắm trong cơn hoan lạc, Mộc Hy khẽ chạm tay vào lọ dung dịch cô vừa chế tạo trên bàn. Cô cố tình làm đổ một ít lên chiếc vòng cổ. Một tiếng xèo xèo rất nhỏ bị tiếng thở dốc của anh che lấp. Đèn tín hiệu định vị dưới viên đá xanh khẽ nhấp nháy rồi lịm tắt.

Trận chiến kết thúc, Tần Tư Thần vùi mặt vào ngực cô, hít lấy mùi hương đắng ngắt mà anh ghét bỏ. Anh không biết rằng, thiết bị định vị của mình đã chết lâm sàng, cũng như tâm hồn của cô gái này đã hoàn toàn rời bỏ anh.

"Ngày mai, tôi sẽ đưa em đến một nơi." – Anh thầm thì, giọng đã dịu đi sau cơn cao trào. "Đó là một bất ngờ dành cho em. Một lễ đính hôn bí mật. Chỉ có tôi và em."

Mộc Hy lạnh người. Lễ đính hôn? Anh muốn chính thức hóa sự giam cầm này thành một danh phận hợp pháp.

"Vâng..." – Cô đáp khẽ, tay vuốt ve mái tóc anh. "Tôi cũng có một bất ngờ dành cho ngài."

Khi Tần Tư Thần ngủ thiếp đi ngay trong phòng thí nghiệm vì sự mệt mỏi và tác động của loại hương liệu an thần cô bí mật trộn vào không khí, Mộc Hy từ từ rời khỏi vòng tay anh.

Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say. Dưới ánh đèn, anh trông không còn vẻ tàn ác, chỉ giống như một đứa trẻ đang bám víu lấy thứ đồ chơi duy nhất của mình. Một chút mủi lòng thoáng qua nhưng nhanh chóng bị thay thế bởi hình ảnh Lâm Vũ và tương lai của đứa trẻ.

Cô lấy mẩu giấy cuối cùng giấu trong lọ tinh dầu rỗng ra. Chỉ còn 24 giờ nữa.

Mộc Hy đứng dậy, bắt đầu thu dọn những thứ cần thiết. Cô không mang theo vàng bạc, không mang theo những chiếc váy xa hoa anh tặng. Cô chỉ mang theo một ít tiền mặt tích góp và một ống nghiệm chứa "Hương Thơm Của Tội Lỗi" – công thức nguyên bản đầu tiên mà cô làm cho anh.

Cô nhìn về phía cổng sau biệt thự qua khung cửa sổ. Bóng tối ngoài kia như một con quái vật đang chờ đợi, nhưng cô biết, địa ngục ở đó vẫn còn dễ thở hơn cái lồng kính đầy hương thơm này.

Chương 13 kết thúc với hình ảnh Mộc Hy đứng giữa phòng thí nghiệm đổ nát, trên cổ là chiếc vòng kim cương đã tắt lịm ánh sáng, và một kế hoạch trốn chạy đã sẵn sàng kích hoạt.c