Sáng hôm nay, Mộc Hy không bị đánh thức bởi tiếng mở cửa lạnh lẽo hay mùi thuốc lá gắt nồng. Thay vào đó, cô tỉnh dậy trong một mùi hương thơm ngát của hoa hồng trắng vây quanh. Trên chiếc giường rộng lớn, hàng trăm cánh hoa tươi rải rác, và Tần Tư Thần đang ngồi bên cạnh, tay cầm một cuốn sách, ánh mắt nhìn cô đầy trìu mến – một ánh mắt mà đáng lẽ chỉ dành cho người tình trân quý nhất thế gian.
"Em tỉnh rồi sao? Ngủ ngon chứ, Hy Hy?"
Giọng anh trầm ấm, không một chút gợn sóng của cơn ghen tuông đêm trước. Mộc Hy hơi co người lại, sự dịu dàng đột ngột này khiến cô cảm thấy bất an hơn cả những cơn thịnh nộ. Cô khẽ gật đầu, tránh ánh mắt anh.
"Ngài... ngài không đi làm sao?"
"Hôm nay tôi ở nhà với em." – Anh đặt cuốn sách xuống, vươn tay vuốt ve những sợi tóc rối trên trán cô. "Tôi chợt nhận ra mình đã quá khắt khe với em. Từ giờ, em muốn gì tôi cũng sẽ chiều."
Tần Tư Thần tự tay bưng đến một khay đồ ăn được chuẩn bị vô cùng tinh tế. Có cháo cá hồi bổ dưỡng, trái cây tươi và một ly sữa ấm. Anh múc từng thìa, thổi nguội rồi đưa đến tận môi cô. Mộc Hy nhìn thìa cháo, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Anh đang đóng vai một người chồng hoàn hảo, một người cha tương lai mẫu mực – nếu như anh thực sự biết về đứa trẻ.
Nhưng chính sự hoàn hảo đó khiến cô run rẩy. Cô nhớ về mẩu giấy đêm qua. Chỉ còn hai ngày nữa là đến cuộc trốn chạy.
"Ăn đi, em dạo này gầy quá. Phải bồi bổ cho... sức khỏe của em." – Anh nhấn mạnh chữ "sức khỏe", đôi mắt lóe lên một tia sá