MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 10

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 10

1,189 từ · ~6 phút đọc

Biệt thự Tần gia vào những ngày sương mù bao phủ trông giống như một ốc đảo tách biệt hoàn toàn với thế giới. Mộc Hy ngồi trong phòng làm việc, xung quanh là hàng trăm lọ tinh dầu lấp lánh, nhưng tâm trí cô lại đang đặt ở một nơi khác. Cô đã tìm được một kẽ hở: dì Trương – người làm vườn lâu năm, một người đàn bà hiền lành có đứa con trai đang nợ nần chồng chất. Một vài món trang sức đắt tiền mà Tần Tư Thần tùy tiện ném cho cô đã trở thành chiếc chìa khóa để mở ra một kênh liên lạc bí mật.

"Dì Trương... làm ơn, chỉ cần đưa mẩu giấy này cho người tên Lâm Vũ ở địa chỉ này. Đừng để ai thấy." – Mộc Hy thì thầm, tay run rẩy dúi mẩu giấy nhỏ vào túi tạp dề của dì Trương.

Dì Trương gật đầu lia lịa, ánh mắt lấm lét nhìn quanh trước khi nhanh chóng rời đi.

Mộc Hy đứng tựa lưng vào bàn thí nghiệm, tim đập nhanh đến mức cô cảm thấy khó thở. Cô vừa thực hiện một hành động phản bội tột cùng đối với Tần Tư Thần. Nếu anh biết được... Cô rùng mình, không dám nghĩ tiếp.

Để che giấu sự hoảng loạn, cô vội vàng bắt tay vào việc điều chế hương liệu. Cô cần một thứ mùi hương mạnh hơn, nồng nàn hơn để che lấp đi mùi vị "ngọt ngào" của thai kỳ đang dần hiện rõ trên làn da. Cô trộn lẫn nhụy hoa nghệ tây nồng đậm với hoắc hương và hương trầm. Một hỗn hợp mùi vị đầy quyền lực và có phần lấn át.

Cạch.

Tiếng cửa mở quen thuộc. Tần Tư Thần bước vào, vai anh vẫn còn vương chút hơi lạnh của gió sương bên ngoài. Anh không về phòng thay đồ mà đi thẳng xuống đây tìm cô.

"Hôm nay em có vẻ chăm chỉ lạ thường." – Giọng anh trầm xuống, có chút gì đó không thể đoán định.

Tần Tư Thần đi tới, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Anh đặt cằm lên vai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào lớp hương liệu cô vừa bôi lên gáy. Mộc Hy cứng đờ người, đôi bàn tay đang cầm ống nghiệm khẽ siết chặt.

"Mùi hương này..." – Anh khẽ nhíu mày, hít một hơi thật sâu. "Nó quá nồng. Nó không giống em chút nào, Hy Hy."

"Tôi... tôi đang thử nghiệm dòng nước hoa dành cho nam giới. Ngài thấy thế nào?" – Cô cố giữ giọng mình không run rẩy, dù mồ hôi lạnh đã thấm ướt lòng bàn tay.

Tần Tư Thần không trả lời ngay. Anh xoay người cô lại, ép cô vào mép bàn gỗ. Ánh mắt anh sắc lẹm, soi mói từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Anh đưa tay vuốt ve đôi môi tái nhợt của cô, rồi từ từ di chuyển xuống cổ, nơi mạch máu của cô đang đập loạn xạ dưới lớp da mỏng.

"Em đang giấu tôi điều gì đó." – Anh nói, không phải một câu hỏi, mà là một lời khẳng định.

Trái tim Mộc Hy như ngừng đập. Anh đã nhận ra điều gì sao? Dì Trương đã bị bắt? Hay khứu giác nhạy bén của anh đã xuyên thủng lớp hương liệu ngụy trang?

"Tôi không có gì để giấu cả. Ngài đa nghi quá rồi."

Tần Tư Thần đột ngột cúi xuống, nụ hôn của anh giáng xuống một cách thô bạo, đầy tính chiếm hữu. Anh cắn nhẹ vào môi cô, một vị máu tanh nồng lan tỏa. Mộc Hy khẽ rên rỉ, bàn tay cô vô thức túm chặt lấy vạt áo vest của anh.

Trong cơn nồng cháy ấy, bàn tay của Tần Tư Thần trượt xuống, dừng lại ở vùng bụng dưới của cô. Anh áp lòng bàn tay to lớn, nóng rực vào đó, xoa nhẹ. Mộc Hy cảm thấy như có một luồng điện xộc thẳng lên đại não. Cô hoảng loạn đẩy anh ra, nhưng anh lại càng siết chặt hơn.

"Em có vẻ... tròn trịa hơn một chút." – Anh thì thầm giữa những nụ hôn, giọng nói đục ngầu dục vọng. "Và mùi hương của em... dù em có cố che đậy bằng thứ hương liệu nồng nặc này, tôi vẫn thấy nó có vị rất lạ. Nó giống như mùi của một đóa hoa đang chín rộ, chờ được hái xuống."

Tần Tư Thần bế thốc cô lên bàn thí nghiệm. Những lọ tinh dầu quý giá bị gạt sang một bên không thương tiếc. Anh tháo cà vạt, ánh mắt anh nhìn cô như thể muốn nuốt chửng cả linh hồn lẫn thể xác của cô ngay tại đây.

"Tôi không thích em giấu giếm. Nếu em muốn chơi trò trốn tìm bằng mùi hương, tôi sẽ trừng phạt em theo cách của tôi."

Đêm đó, trong căn phòng làm việc lạnh lẽo, Tần Tư Thần đã chiếm đoạt cô với một sự cuồng nhiệt đầy tính răn đe. Anh ép cô phải đối diện với bản năng của mình, bắt cô phải thừa nhận sự hiện diện của anh trong từng hơi thở. Mộc Hy nức nở, nước mắt hòa lẫn với mồ hôi. Cô vừa cảm thấy khoái cảm tội lỗi, vừa cảm thấy đau đớn tột cùng. Đau vì sự phản bội của chính cơ thể mình, và đau vì sự sống nhỏ bé trong bụng đang phải chịu đựng những cơn sóng dữ từ người cha của nó.

Khi trận hoan lạc kết thúc, Tần Tư Thần nằm gối đầu lên đùi cô, tay vẫn không rời khỏi bụng cô. Anh nhắm mắt, dường như đã ngủ say nhờ "liều thuốc" đặc biệt là cô.

Mộc Hy nhìn xuống đỉnh đầu người đàn ông này. Anh là kẻ đã phá nát cuộc đời cô, nhưng cũng là người duy nhất lúc này cho cô một cảm giác được bảo vệ giả tạo. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc anh, trong lòng tràn ngập sự mâu thuẫn.

Đúng lúc đó, từ dưới cửa phòng, một mẩu giấy nhỏ được đẩy vào một cách lặng lẽ.

Mộc Hy nín thở, cô nhẹ nhàng đặt đầu anh xuống gối, rón rén đi tới nhặt lấy mẩu giấy. Ánh trăng ngoài cửa sổ soi rõ những dòng chữ nguệch ngoạc: "Lâm Vũ đã nhận được. Ba ngày nữa, lúc 2 giờ sáng tại cổng sau."

Máu trong người Mộc Hy như đông cứng lại. Ba ngày nữa. Cô nhìn về phía Tần Tư Thần đang ngủ say. Đây là canh bạc cuối cùng của cô. Một là tự do, hai là địa ngục vĩnh viễn.

Cô vò nát mẩu giấy, ném vào lò sưởi đang cháy dở. Mùi giấy cháy hòa vào mùi hương nồng đậm trong phòng tạo thành một thứ hỗn hợp ngột ngạt. Mộc Hy không biết rằng, ở phía sau, đôi mắt của Tần Tư Thần đã khẽ mở ra từ lúc nào, lạnh lẽo và chứa đầy sự tàn nhẫn của một kẻ đã nhìn thấu mọi quân bài trên bàn tiệc.