MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 9: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ SỐNG

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 9: MÙI HƯƠNG CỦA SỰ SỐNG

1,016 từ · ~6 phút đọc

Ánh nắng ban mai rọi vào phòng thí nghiệm dưới tầng hầm, nơi Mộc Hy đang đứng bất động trước dãy ống nghiệm. Trong không gian nồng nàn mùi tinh dầu, cô cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ đang diễn ra bên trong cơ thể mình. Một cơn buồn nôn đột ngột xộc lên cổ họng khi cô vừa mở nắp lọ tinh dầu xạ hương – thứ mùi mà trước đây cô vẫn hằng yêu thích.

Mộc Hy vội vàng bịt miệng, chạy thẳng vào phòng vệ sinh. Sau một hồi nôn khan đến kiệt sức, cô tựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, đôi bàn tay run rẩy chạm lên vùng bụng phẳng lì.

"Không thể nào... không thể là lúc này..."

Cô lẩm bẩm, nước mắt chực trào. Kết quả chiếc que thử thai giấu kín trong túi áo đã hiện rõ hai vạch đỏ chói mắt. Đứa trẻ này là kết quả của những đêm "trừng phạt" và cả những đêm "dịu dàng" đầy tội lỗi. Nó là một mầm sống, nhưng trong hoàn cảnh này, nó chẳng khác nào một sợi xích bằng kim cương sẽ khóa chặt cô vào cuộc đời của Tần Tư Thần mãi mãi.

Cô biết rõ bản tính của anh. Nếu Tần Tư Thần biết, anh sẽ không bao giờ để cô đi. Anh sẽ biến cô thành một món bảo vật trong tủ kính, canh giữ cẩn thận hơn cả những công thức nước hoa triệu đô.

"Mình phải giấu nó. Phải giấu bằng mọi giá."

Mộc Hy đứng dậy, rửa mặt bằng nước lạnh. Cô soi mình trong gương, thấy khuôn mặt mình tái nhợt. Cô biết Tần Tư Thần là một thiên tài về khứu giác. Chỉ cần một sự thay đổi nhỏ trong nội tiết tố cơ thể, mùi hương tự nhiên (thể hương) của cô sẽ thay đổi. Anh chắc chắn sẽ nhận ra sự khác biệt giữa mùi hương của một cô gái trẻ và mùi hương của một người đàn bà đang mang thai.

Cô quay lại bàn làm việc, bắt đầu một công việc điên rồ nhất từ trước đến nay: Điều chế một loại hương liệu để che đậy chính mình.

Cô chọn hoa diên vĩ để tạo độ thanh khiết, thêm một chút rêu sồi để tạo cảm giác trầm mặc, và quan trọng nhất là tinh dầu cam bergamot nồng độ cao để át đi vị ngọt ấm áp đang dần hình thành trên da thịt. Đôi tay cô di chuyển thoăn thoắt, pha trộn, đong đếm. Cô không làm nước hoa cho thế giới, cô đang dệt một tấm màn che mắt quỷ dữ.

Cạch.

Tiếng cửa mở. Tần Tư Thần bước vào, vẫn với vẻ uy nghiêm và bộ vest lịch lãm như mọi ngày. Anh tiến lại gần cô, theo thói quen vòng tay ôm lấy eo cô từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cô để hít hà.

Mộc Hy nín thở, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vừa mới xức loại hương liệu mới điều chế lên sau gáy.

"Hôm nay em lại ở đây cả ngày sao?" – Giọng anh trầm thấp, mang theo chút nuông chiều.

Anh khẽ nhíu mày, mũi anh lướt nhẹ trên làn da cô. "Mùi gì thế này? Có vẻ hơi khác mọi khi."

Mộc Hy cố giữ giọng mình bình thản nhất có thể: "Tôi đang thử nghiệm một công thức mới. Nó có nồng độ cam và rêu hơi cao nên có lẽ hơi gắt. Ngài không thích sao?"

Tần Tư Thần không trả lời ngay. Anh xoay người cô lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn xoáy vào đồng tử của cô như muốn đọc thấu tâm can. Anh đưa tay vuốt ve gò má hơi xanh xao của cô.

"Có vẻ như em hơi mệt. Sắc mặt không tốt lắm."

"Chắc tại tôi thức khuya nghiên cứu thôi." – Cô tránh ánh mắt anh, cúi đầu xuống.

Tần Tư Thần cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô. Một nụ hôn mang hương vị cam đắng. Anh dường như cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng trí thông minh của anh vẫn chưa thể ngờ được sự thật kinh hoàng kia. Đối với anh, Mộc Hy vẫn là cô gái bé nhỏ đang bị anh thao túng trong lòng bàn tay.

"Đừng làm việc quá sức. Tối nay tôi sẽ bảo nhà bếp nấu canh bồi bổ cho em."

Anh buông cô ra, nhưng trước khi đi, anh để lại một câu nói khiến Mộc Hy lạnh sống lưng: "Mộc Hy, đừng bao giờ tìm cách lừa dối khứu giác của tôi. Em biết kết cục của những kẻ dám qua mặt tôi mà, đúng không?"

Cánh cửa đóng lại, Mộc Hy đổ gục xuống ghế. Cô run rẩy nhìn lọ hương liệu trên bàn. Cô đã qua mặt được anh lần này, nhưng còn những lần sau? Cái thai sẽ lớn dần, cơ thể cô sẽ thay đổi. Cô chỉ có một thời gian ngắn để tìm đường thoát trước khi bí mật này bùng nổ.

Cô chợt nhớ đến Lâm Vũ, người đàn anh ở buổi tiệc. Có lẽ anh là tia hy vọng duy nhất. Cô cần một người bên ngoài giúp đỡ, cần một kế hoạch chạy trốn thật hoàn hảo.

Đêm đó, khi Tần Tư Thần ôm cô ngủ, Mộc Hy nằm im lìm như một xác pháo. Cô nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh đập bên tai, cảm nhận sự chiếm hữu không rời của anh. Một tay anh đặt trên bụng cô, che chở và độc chiếm. Anh không biết rằng, dưới bàn tay đó, một sự sống khác đang hình thành, một linh hồn nhỏ bé đang cùng cô chịu đựng sự giam cầm này.

Mộc Hy nhắm mắt, nước mắt âm thầm thấm vào gối. Cuộc chơi này đã không còn là giữa hai người nữa. Cô phải mạnh mẽ, phải dùng chính mùi hương mà anh say mê để đánh lừa anh, để tìm một con đường sống cho mình và cho con.

Trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.