MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Thơm Của Tội LỗChương 8: VẾT CẮN CỦA SỰ HỐI HẬN

Hương Thơm Của Tội Lỗ

Chương 8: VẾT CẮN CỦA SỰ HỐI HẬN

1,123 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, biệt thự Tần gia chìm trong một sự im lặng lạnh lẽo đến rợn người. Ánh nắng xuyên qua những tán lá ướt đẫm sau cơn mưa đêm, hắt vào phòng ngủ những vệt sáng vàng vọt.

Tần Tư Thần tỉnh dậy với một cơn đau đầu âm ỉ. Anh ngồi dậy, cảm nhận sự trống rỗng bên cạnh. Mộc Hy không còn nằm trong vòng tay anh như mọi khi. Anh quay sang, thấy cô đang ngồi thu mình ở góc cửa sổ, khoác trên mình chiếc áo choàng lụa mỏng manh, ánh mắt đờ đẫn nhìn ra khoảng không vô định.

Dấu vết của cuộc "trừng phạt" đêm qua vẫn còn in hằn trên làn da trắng sứ của cô. Một vết cắn tím thẫm nơi xương quai xanh, những vết lằn đỏ nơi cổ tay... Tất cả như những lời cáo buộc đanh thép về sự tàn nhẫn của anh.

Lòng Tần Tư Thần bỗng thắt lại một cái. Một cảm giác mà anh chưa bao giờ biết đến – sự hối hận – len lỏi vào tâm trí. Anh bước xuống giường, đi về phía cô. Tiếng chân trần trên sàn gỗ vang lên đều đặn, nhưng Mộc Hy không hề phản ứng. Cô giống như một con búp bê sứ đã bị vỡ nát linh hồn.

"Mộc Hy..." – Anh gọi khẽ, giọng khàn đặc.

Anh đưa tay định chạm vào vai cô, nhưng ngay lập tức, Mộc Hy khẽ rùng mình, thu người lại sâu hơn vào góc ghế. Hành động trốn tránh vô thức ấy giống như một cái tát giáng thẳng vào sự kiêu ngạo của Tần Tư Thần.

"Đừng chạm vào tôi... làm ơn..." – Giọng cô nhỏ đến mức gần như tan biến vào không khí, khô khốc và không chút sức sống.

Tần Tư Thần khựng lại. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô, ép mình phải nhìn vào đôi mắt sưng mọng vì khóc suốt đêm.

"Đêm qua... tôi đã mất kiểm soát." – Anh cố gắng giải thích, một điều mà trước đây anh chưa từng làm với bất kỳ ai. "Việc thấy hắn ta chạm vào em, nhìn em bằng ánh mắt đó... nó khiến tôi phát điên."

Mộc Hy từ từ quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Một nụ cười chua chát hiện lên trên môi cô: "Ngài phát điên vì tôi là món đồ chơi của ngài, và ngài không muốn ai chạm vào nó. Không phải vì ngài yêu tôi, đúng không?"

Tần Tư Thần im lặng. Yêu? Khái niệm đó quá xa xỉ đối với một người như anh. Anh chỉ biết rằng anh cần cô, anh nghiện mùi hương của cô, anh muốn cô phải luôn hiện diện trong tầm mắt mình. Nhưng nhìn thấy cô như thế này, một nỗi xót xa không tên lại trào dâng.

Anh đứng dậy, đi lấy một chiếc chăn len mềm mại, nhẹ nhàng quấn quanh người cô. Lần này, anh không dùng lực, chỉ là sự chạm nhẹ đầy nâng niu.

"Ăn một chút gì đó đi. Em đã không ăn gì từ tối qua rồi."

"Tôi không đói."

"Đây là mệnh lệnh." – Anh lại dùng giọng điệu độc tài quen thuộc, nhưng lần này nó mang theo một chút gì đó van nài.

Mộc Hy không cãi lại. Sự phản kháng trong cô dường như đã bị vắt kiệt. Cô để anh bế mình lên, đưa vào phòng tắm. Anh tự tay xả nước ấm, nhẹ nhàng gội đầu cho cô. Những ngón tay to lớn vốn dĩ chỉ biết chiếm đoạt, giờ đây lại vụng về xoa bóp da đầu cho cô một cách dịu dàng đến lạ.

Trong làn hơi nước mịt mù, mùi hương tự nhiên của Mộc Hy lại tỏa ra. Nó không còn nồng nàn sự kích thích như đêm qua, mà là một mùi hương u buồn, thanh khiết như hoa linh lan trong mưa. Tần Tư Thần dừng tay, anh tựa trán mình vào lưng cô, hít thật sâu mùi hương ấy.

"Mộc Hy, tôi sẽ không để ai mang em đi." – Anh thì thầm. "Kể cả là chính em."

Buổi chiều hôm đó, Tần Tư Thần không đến công ty. Anh hủy bỏ tất cả các cuộc họp quan trọng để ở lại biệt thự. Anh mang vào phòng một hộp quà lớn. Bên trong là một bộ dụng cụ điều chế nước hoa thủ công bằng bạc tinh xảo và những loại tinh dầu quý hiếm nhất mà anh vừa sai người đi lấy từ kho bảo mật của tập đoàn.

"Em thích điều chế mà, đúng không? Ở đây có đủ mọi thứ. Em có thể làm bất cứ loại hương nào em thích."

Mộc Hy nhìn đống quà xa xỉ, lòng không chút gợn sóng. "Ngài muốn dùng những thứ này để chuộc lỗi cho sự tàn nhẫn của mình sao?"

Tần Tư Thần ngồi xuống cạnh cô, cầm một lọ tinh dầu hoa hồng Damask lên. "Tôi muốn em vui. Khi em vui, mùi hương của em mới là tuyệt nhất."

Sự ích kỷ của anh vẫn luôn hiện hữu, ngay cả trong sự bù đắp. Anh muốn cô vui chỉ để thỏa mãn khứu giác của chính mình. Mộc Hy hiểu rõ điều đó. Cô cầm lấy một lọ tinh dầu, bắt đầu nhỏ từng giọt vào ống nghiệm. Sự im lặng giữa họ không còn căng thẳng như trước, mà mang một dư vị của sự cam chịu.

Tối đến, khi họ nằm cạnh nhau trên giường, Tần Tư Thần không đòi hỏi cô như mọi khi. Anh chỉ kéo cô vào lòng, để đầu cô tựa lên ngực mình, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh.

"Mộc Hy, từ mai em có thể ra vườn đi dạo, nhưng phải có người đi cùng." – Anh khẽ nói, môi hôn lên đỉnh đầu cô.

Mộc Hy nhắm mắt, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô biết đây là sự nhượng bộ lớn nhất của người đàn ông này. Một chiếc lồng rộng hơn, nhưng vẫn là một chiếc lồng.

Trong bóng tối, Mộc Hy chợt thấy bụng mình hơi quặn đau. Một cảm giác lạ lùng xuất hiện trong cơ thể. Cô không biết rằng, một mầm sống đang âm thầm hình thành – kết quả của những đêm "tội lỗi" không phòng bị. Đó sẽ là sợi dây trói buộc cô chặt hơn với Tần Tư Thần, hoặc sẽ là chiếc chìa khóa duy nhất để cô tìm lại tự do sau này.

Tần Tư Thần ngủ say trong mùi hương dịu nhẹ của cô, đôi chân mày không còn chau lại. Anh đã tìm thấy sự bình yên, còn Mộc Hy, cô chỉ thấy mình đang chìm sâu hơn vào vực thẳm của sự phụ thuộc này.