Lễ hội trà kết thúc trong sự hoài nghi. Dù Tô Diệp đã giải thích, nhưng bóng ma của "trà giả" vẫn bao trùm lên gian hàng của cô. Tối hôm đó, cô ngồi lặng lẽ bên bờ suối, nhìn những chiếc đèn hoa đăng trôi lững lờ. Nước mắt cô không kìm được mà rơi xuống.
"Cô định khóc đến bao giờ?" – Lục Tầm ngồi xuống cạnh cô, đưa cho cô một củ khoai lang nướng thơm phức.
"Tôi không cam tâm, Lục Tầm. Tại sao họ lại ác thế? Tôi chỉ muốn làm trà tử tế, muốn làng mình khá lên..."
Lục Tầm bẻ đôi củ khoai, khói bốc nghi ngút. "Vì cô làm tốt quá nên họ sợ. Lão Mã đã bao chiếm thị trường này bao nhiêu năm, giờ cô xuất hiện làm đảo lộn quy tắc của hắn. Muốn lấy lại danh dự, khóc không có tác dụng, phải tìm ra nơi sản xuất đống trà giả đó."
Đêm đó, Lục Tầm dẫn Tô Diệp đi xuyên qua rừng trà, hướng về phía xưởng thu mua cũ của lão Mã ở bên kia đồi. Đây là khu vực ít người qua lại, cây cối rậm rạp. Họ nấp sau một bụi cây lớn, quan sát chiếc xe tải đang bí mật bốc xếp những thùng hàng vào lúc hai giờ sáng.
"Nhìn kìa!" – Tô Diệp thì thầm, chỉ vào những vỏ hộp vứt lăn lóc bên ngoài xưởng. Đó chính là những vỏ hộp nhái thương hiệu của cô nhưng được làm bằng chất liệu rẻ tiền hơn.
Cô cầm điện thoại lên, bật chế độ quay ban đêm. Toàn bộ quá trình đóng gói trà kém chất lượng vào vỏ hộp "Hương Trà Khê Thủy" được ghi lại rõ nét. Tuy nhiên, vì quá mải mê quay phim, Tô Diệp vô tình dẫm phải một cành củi khô.
"Rắc!"
Tiếng động nhỏ trong đêm vắng nhưng đủ để những tên bảo vệ xưởng giật mình. "Ai đó?" – Tiếng quát vang lên cùng ánh đèn pin loang loáng quét về phía họ.
"Chạy!" – Lục Tầm nắm chặt tay Tô Diệp, kéo cô chạy ngược lên phía triền dốc.
Họ chạy bán sống bán chết giữa rừng già. Tiếng bước chân đuổi theo phía sau mỗi lúc một gần. Tô Diệp cảm thấy phổi mình như muốn nổ tung, chân cô bị gai cào xước rướm máu nhưng cô vẫn ôm khít chiếc điện thoại vào lòng. Đây là bằng chứng duy nhất để cứu lấy danh dự của cô và của cả làng Khê Thủy.
Lục Tầm đột ngột rẽ vào một lối mòn nhỏ hẹp dẫn đến một hang đá mà chỉ người bản địa mới biết. Anh kéo cô vào trong, lấy tay bịt miệng cô lại. Hơi thở hổn hển của cả hai hòa vào nhau trong bóng tối đặc quánh.
Nhóm người đuổi theo chạy lướt qua hang đá, tiếng chửi thề của chúng nhỏ dần rồi mất hẳn. Trong không gian chật hẹp, Tô Diệp có thể cảm nhận được trái tim Lục Tầm đang đập mạnh vào lưng mình. Sự lo sợ dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp và tin cậy tuyệt đối.
"Đừng sợ, có tôi ở đây rồi." – Lục Tầm thì thầm bên tai cô, giọng anh khàn đặc nhưng vững chãi như đá núi.
Tô Diệp xoay người lại, trong bóng tối mờ ảo, cô nhìn thấy đôi mắt anh sáng rực. Không kìm lòng được, cô vùi đầu vào lồng ngực anh, khóc nức nở. Không phải vì sợ, mà vì cô biết mình không còn phải chiến đấu một mình nữa.