Sau khi những video của Tô Diệp trở nên phổ biến, làng Khê Thủy bỗng chốc trở thành điểm đến thu hút sự chú ý. Trưởng thôn, một người đàn ông ngoài sáu mươi với tầm nhìn xa trông rộng, đã quyết định khôi phục lại "Lễ hội trà mùa Xuân" – một truyền thống đã bị lãng quên gần hai mươi năm.
Tô Diệp được mời làm đại diện hình ảnh cho lễ hội. Đây là một vinh dự, nhưng cũng là một gánh nặng. Cô phải chuẩn bị một gian hàng để trình diễn kỹ thuật sao trà thủ công và pha trà đạo cho khách thập phương.
"Tiểu Diệp, cháu chuẩn bị đến đâu rồi? Người ta bảo khách từ tỉnh, thậm chí từ Bắc Kinh cũng sẽ về đây đấy!" – Bà Vương vừa nói vừa giúp cô dọn dẹp lại sân nhà cho sạch sẽ.
Tô Diệp bận đến mức không có thời gian để thở. Cô vừa phải đóng gói đơn hàng, vừa phải chuẩn bị trà ngon nhất cho lễ hội. Lục Tầm cũng không rảnh rang gì hơn. Anh đang cùng đội thợ mộc dựng các gian hàng bằng tre và gỗ dọc theo con suối nhỏ chảy quanh làng.
Ngày lễ hội diễn ra, Khê Thủy nhộn nhịp chưa từng thấy. Tiếng khèn, tiếng trống của người dân tộc thiểu số vang vọng khắp các sườn đồi. Khách du lịch cầm điện thoại, máy ảnh vây quanh gian hàng của Tô Diệp. Cô mặc bộ đồ bằng vải lanh màu mộc, tóc búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ do Lục Tầm tặng, đôi tay uyển chuyển trên bàn trà như một tác phẩm nghệ thuật.
Tuy nhiên, giữa không khí náo nhiệt ấy, một sự cố đã xảy ra. Một vị khách ăn mặc lịch sự, tự xưng là một chuyên gia thẩm trà có tiếng, sau khi nhấp một ngụm trà của Tô Diệp liền nhíu mày, lớn tiếng:
"Đây mà là trà thủ công thượng hạng sao? Mùi trà hăng hắc, vị chát xít, rõ ràng là trà sấy bằng máy kém chất lượng được đóng gói dưới danh nghĩa thủ công để lừa tiền khách du lịch!"
Lời nói của ông ta như một gáo nước lạnh tạt vào đám đông. Mọi người bắt đầu xầm xì. Những người đang xếp hàng mua trà bỗng khựng lại, ánh mắt nghi hoặc đổ dồn về phía Tô Diệp.
Tô Diệp bàng hoàng. Cô cầm chén trà lên nếm thử. Quả nhiên, vị trà này hoàn toàn khác với trà cô làm. Nó mang vị chát gắt của loại trà rẻ tiền được sao vội. Cô nhìn kỹ vào bao bì hộp trà mà vị khách kia đang cầm trên tay. Nó giống hệt bao bì của cô, từ logo hình búp trà đến nét chữ thủ công, nhưng ở góc dưới có một ký hiệu rất nhỏ mà chỉ người tinh mắt mới thấy.
"Thưa ông, đây không phải trà do tôi làm." – Tô Diệp cố giữ bình tĩnh, giọng cô hơi run nhưng kiên định.
"Cô nói sao? Tôi mua nó từ đại lý ở ngoài thị trấn, họ nói đây là trà 'Hương Trà Khê Thủy' của cô!" – Vị khách quát lên.
Đúng lúc này, Lục Tầm bước tới. Anh không nói nhiều, chỉ cầm lấy hộp trà, xé toạc lớp giấy lót bên trong. Một mùi hương hóa chất rẻ tiền xộc ra. Anh nhìn vào đám đông, nơi lão Mã đang đứng khoanh tay đắc ý nhìn từ xa.
"Trà của Tô Diệp dùng củi thông để sao, hương thơm ấm và đượm. Loại trà này dùng lò than đá, có mùi khét của lưu huỳnh." – Lục Tầm nhìn thẳng vào vị khách kia. "Nếu ông là chuyên gia, ông nên dùng mũi để ngửi chứ không phải dùng tai để nghe lời đồn."
Cuộc tranh cãi trở nên căng thẳng khi những người khác cũng bắt đầu phàn nàn rằng họ đã mua phải loại trà tương tự với giá cao ở các cửa hàng quanh vùng. Tô Diệp nhận ra mình đang đứng trước một âm mưu bôi nhọ quy mô lớn. Thương hiệu cô dày công xây dựng đang bị trà giả tàn phá ngay trong ngày vui của ngôi làng.