Sáng hôm sau, Lâm Mỹ rời đi trong sự hậm hực vì không thuyết phục được Tô Diệp. Trước khi đi, cô ta còn để lại một câu: "Cứ ở lại đây mà héo mòn với mấy gốc trà đi. Một năm sau cậu sẽ hối hận cho xem!"
Tô Diệp đứng nhìn chiếc xe sang trọng khuất dần sau rặng núi. Không gian yên tĩnh trở lại, nhưng trong lòng cô thì bão tố đang nổi lên. Cô đi lên đồi trà, nhìn những cây trà già nua, rồi nhìn xuống đôi bàn tay mình. Những lời của Lâm Mỹ như những hạt mầm nghi ngờ đang nhen nhóm.
Cô đi bộ về phía xưởng mộc của Lục Tầm đầu làng. Từ xa, cô đã nghe thấy tiếng rìu chẻ gỗ "phập, phập" dứt khoát và mạnh mẽ. Lục Tầm đang ở trần, mồ hôi chảy ròng ròng trên những khối cơ bắp nâu đồng. Anh đang chẻ những súc gỗ lớn để chuẩn bị đóng rương cho mẻ hoa trà mới của cô.
Tô Diệp đứng lặng nhìn anh rất lâu. Anh làm việc một cách say mê, tập trung, như thể cả thế giới này chỉ có anh và khúc gỗ trước mặt. Sự kiên định ấy khiến cô thấy hổ thẹn với những dao động vừa rồi của mình.
Lục Tầm nhận ra sự có mặt của cô. Anh dừng tay, cầm lấy chiếc khăn vắt trên vai lau mồ hôi. "Cô ta đi rồi à?"
"Vâng, đi rồi." – Tô Diệp ngồi xuống một khúc gỗ tròn. "Lâm Mỹ nói đúng một chuyện, Lục Tầm ạ. Tôi là người thành phố, tôi mang theo những rắc rối và sự phức tạp của thành phố về đây, làm phiền đến sự bình yên của anh."
Lục Tầm đặt chiếc rìu sang một bên, bước lại gần cô. Anh ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. "Tô Diệp, cô nhìn xem." – Anh chỉ tay vào những cây trà trên đồi. "Cây trà muốn lớn phải chịu được nắng, chịu được tuyết, và quan trọng nhất là phải bám rễ sâu vào đất. Cô cũng thế. Cô về đây không phải vì tôi, cũng không phải vì bà ngoại. Cô về đây vì cô muốn tìm lại chính mình."
Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, lần đầu tiên anh chủ động nắm lấy tay cô. Bàn tay anh thô ráp, đầy những vết chai nhưng lại vô cùng ấm áp. "Nếu cô thấy mệt, cứ tựa vào tôi. Tôi không có xe sang, không có lương cao, nhưng tôi có thể đóng cho cô một ngôi nhà chắc chắn nhất, sưởi cho cô những ngọn lửa ấm nhất vào mùa đông. Còn lại, là ở cô chọn lựa."
Tô Diệp nhìn bàn tay hai người đan vào nhau. Sự thô ráp của gỗ và sự mềm mại của hoa trà, tưởng chừng đối lập nhưng lại hòa quyện đến lạ kỳ. Cô nhận ra rằng, cô không cần một dự án triệu đô, cô chỉ cần một cuộc đời mà mỗi sáng thức dậy, cô biết mình đang làm gì và đang ở cạnh ai.
"Tôi sẽ không đi đâu cả, Lục Tầm. Tôi còn phải chờ hoa trà nở hết vụ này mà." – Cô mỉm cười, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má.
Chiều hôm đó, Tô Diệp mở livestream. Cô không quay cảnh hái trà hay nấu ăn. Cô chỉ quay cảnh hoàng hôn đang buông xuống làng Khê Thủy, và tiếng rìu chẻ gỗ đều đặn từ xa vọng lại. Cô viết trên dòng tiêu đề: "Hạnh phúc không phải là được nhiều người ngưỡng mộ, mà là tìm thấy nơi mình thực sự thuộc về."
Dưới bài đăng, hàng ngàn lượt bình luận chúc phúc hiện lên. Có người viết: "Cảm ơn cô đã giúp chúng tôi tin rằng trên đời này vẫn còn những góc nhỏ bình yên như thế."
Tô Diệp tắt điện thoại, hít một hơi thật sâu mùi hương của đất, của gỗ và của hoa trà. Cô biết, mình đã đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất cuộc đời mình. Đêm đó, Khê Thủy không còn tuyết, chỉ có ánh trăng thanh bình soi sáng con đường mòn dẫn lối hai trái tim tìm về với nhau.