Khi mẻ hoa trà sấy đầu tiên còn đang tỏa hương thơm ngát trên giá tre, thì một chiếc xe hơi sang trọng – thứ hiếm khi xuất hiện ở Khê Thủy – dừng lại trước cổng nhà Tô Diệp.
Bước xuống xe là một người phụ nữ sang trọng, mặc chiếc áo măng tô hàng hiệu, chân đi giày cao gót nhọn hoắt dẫm lên mặt đất bùn lầy một cách khó khăn. Đó là Lâm Mỹ – đồng nghiệp cũ, cũng là đối thủ cạnh tranh trực tiếp với Tô Diệp khi cô còn ở Thượng Hải.
"Ôi trời đất ơi, Tô Diệp! Cậu thực sự sống ở cái xó xỉnh này sao?" – Lâm Mỹ dùng khăn giấy che mũi, nhìn ngôi nhà cổ với vẻ kinh ngạc pha chút mỉa mai.
Tô Diệp hơi sững sờ, nhưng rồi cô nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh của một người chủ nhà. "Lâm Mỹ? Sao cậu lại biết đường tìm đến đây?"
"Cái video 'bỏ phố về quê' của cậu hot quá mà. Giám đốc thấy tiếc tài năng của cậu nên cử mình đến đây thuyết phục cậu về lại công ty. Cậu nhìn xem, tay cậu thô ráp hết cả rồi, mặt cũng sạm đi vì nắng. Phí hoài nhan sắc quá!"
Lâm Mỹ bước vào trong nhà, nhìn thấy rổ hoa trà đang sấy, cô ta cầm một bông lên ngửi rồi bĩu môi: "Mấy thứ này kiếm được bao nhiêu tiền chứ? Về đi, dự án nghỉ dưỡng cao cấp đang đợi cậu đấy. Lương tăng gấp đôi, có xe đưa đón."
Tối hôm đó, Tô Diệp nấu cơm đãi Lâm Mỹ. Bữa cơm vẫn là những món dân dã: gà đi bộ hầm nấm rừng, măng xào thịt hun khói. Lâm Mỹ vừa ăn vừa cằn nhằn về việc thiếu mạng Wi-Fi mạnh và mùi khói bếp bám vào tóc.
Lục Tầm vừa vặn mang đến một ít gỗ thông để Tô Diệp sưởi đêm. Thấy Lâm Mỹ, anh chỉ gật đầu nhẹ rồi định quay đi. Nhưng Lâm Mỹ, với con mắt của một người thành phố luôn tìm kiếm sự mới lạ, đã ngay lập tức bị thu hút bởi vẻ phong trần, nam tính của anh thợ mộc.
"Ai đây Tô Diệp? Người làm thuê cho cậu à?" – Lâm Mỹ hỏi, ánh mắt lướt trên bắp tay rắn chắc của Lục Tầm.
Tô Diệp cảm thấy lồng ngực mình hơi thắt lại. "Đây là Lục Tầm, người hàng xóm và cũng là bạn tốt nhất của mình ở đây."
Lâm Mỹ tiến lại gần, cố ý nở nụ cười quyến rũ nhất: "Chào anh Lục, anh có thân hình đẹp đấy. Có muốn ra thành phố làm người mẫu hoặc huấn luyện viên thể hình không? Tôi có nhiều mối quan hệ lắm."
Lục Tầm nhìn Lâm Mỹ như nhìn một sinh vật lạ từ hành tinh khác. Anh lạnh lùng đáp: "Tôi chỉ biết đốn gỗ và đóng bàn ghế. Thành phố của cô không cần tôi đâu." Nói rồi, anh quay sang Tô Diệp, giọng dịu lại hẳn: "Gỗ sưởi tôi để ở hiên. Đừng để khách làm phiền quá, sớm nghỉ ngơi đi."
Khi Lục Tầm đi khỏi, Lâm Mỹ quay sang Tô Diệp, cười đầy ẩn ý: "À, mình hiểu rồi. Hóa ra 'linh hồn' của núi rừng là anh chàng này sao? Tô Diệp, cậu đúng là biết hưởng thụ đấy. Nhưng tin mình đi, thứ tình cảm kiểu này không kéo dài được đâu. Khi cậu hết tiền, khi cậu thèm một ly trà sữa hay một buổi xem phim ở rạp, cậu sẽ thấy cái anh thợ mộc này chẳng có gì ngoài mấy khúc gỗ khô."
Lời nói của Lâm Mỹ khiến Tô Diệp rơi vào trầm tư suốt đêm đó. Cô không sợ nghèo, cô cũng không thèm trà sữa hay rạp phim. Điều cô sợ nhất chính là sự thật trong lời Lâm Mỹ nói: Liệu cô và Lục Tầm có thuộc về hai thế giới quá khác biệt?