MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 10: HOA TRÀ NỞ

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 10: HOA TRÀ NỞ

683 từ · ~4 phút đọc

Khi những mẻ trà Xuân cuối cùng đã được đóng gói gửi đi khắp mọi miền đất nước, làng Khê Thủy lại đón một hiện tượng hiếm gặp: một trận tuyết muộn vào cuối mùa Xuân. Những bông tuyết trắng li ti bay lất phất trên bầu trời xám bạc, đậu lên những búp lá xanh mướt còn sót lại, tạo nên một khung cảnh đẹp đến nao lòng nhưng cũng đầy rủi ro cho nhà nông.

Tô Diệp đứng bên cửa sổ tầng hai, nhìn ra đồi trà đang dần bị phủ một lớp màn trắng mỏng. Cô khẽ rùng mình, kéo chặt chiếc áo khoác len. Thời tiết ở đây luôn khiến người ta bất ngờ như thế. Nhưng điều khiến cô chú ý không phải là tuyết, mà là những cây hoa trà cổ thụ trồng xen kẽ trong vườn. Chúng đang bắt đầu bung nở. Những cánh hoa màu đỏ rực rỡ và trắng tinh khôi nổi bật giữa nền tuyết trắng, trông như những đốm lửa nhỏ sưởi ấm cả không gian.

"Đẹp quá..." – Cô thì thầm, tay nhanh chóng cầm lấy chiếc máy ảnh chuyên dụng mà cô vừa nhờ bạn từ thành phố gửi về.

Tô Diệp nảy ra một ý tưởng. Trà lá đã bán xong, nhưng hoa trà thì sao? Ở thành phố, người ta rất chuộng trà hoa để dưỡng nhan và thư giãn. Cô quyết định sẽ thử nghiệm một dòng sản phẩm mới: Hoa trà sấy khô bằng hơi nước.

Cô đội nón lá, xách giỏ tre ra vườn. Tuyết lạnh làm đôi bàn tay cô đỏ ửng lên, nhưng niềm cảm hứng sáng tạo đang thôi thúc cô. Cô chỉ chọn những nụ hoa vừa mới chớm nở, vẫn còn đọng lại cái tinh túy của sương và tuyết.

Vừa hái được nửa giỏ, cô thấy Lục Tầm đang hì hục ở phía chân đồi. Anh đang dùng những tấm lưới đen để che chắn cho những cây trà non khỏi bị đóng băng. Thấy Tô Diệp, anh dừng tay, quệt vết bùn trên má.

"Cô không vào nhà sưởi ấm đi, ra đây hái hoa làm gì? Tuyết này không đùa được đâu, dễ cảm lạnh lắm." – Giọng anh vẫn thế, cộc lốc nhưng ẩn chứa sự quan tâm.

"Tôi muốn thử làm trà hoa tuyết, anh thấy sao?" – Tô Diệp giơ giỏ hoa rực rỡ lên, cười rạng rỡ. Ánh mắt cô long lanh, đôi má ửng hồng vì lạnh khiến Lục Tầm ngẩn ngơ mất vài giây.

Anh hắng giọng, quay đi chỗ khác: "Cô đúng là lắm trò. Nhưng hoa trà ở đây lành tính, dùng làm thuốc cũng tốt. Lát nữa mang vào bếp, tôi bày cho cách sấy bằng hơi nước để giữ màu."

Hai người lại cùng nhau ở trong gian bếp ám khói. Lần này, không khí có chút khác lạ. Sự xuất hiện của những bông hoa trà khiến không gian trở nên lãng mạn hơn. Tô Diệp tỉ mỉ rửa sạch từng cánh hoa, còn Lục Tầm thì chuẩn bị nồi hấp gỗ.

"Anh Lục, anh có bao giờ nghĩ đến việc rời khỏi ngôi làng này không?" – Cô vừa làm vừa hỏi.

Lục Tầm im lặng hồi lâu, tay anh vẫn nhịp nhàng điều chỉnh ngọn lửa. "Tổ tiên tôi sống ở đây, rừng gỗ này nuôi sống tôi. Ra thành phố làm gì? Để hít khói xe và sống trong những cái hộp bê tông à?"

Tô Diệp mỉm cười chua chát: "Tôi đã sống trong cái hộp ấy mười năm. Đến khi về đây, tôi mới biết hóa ra mình có thể thở bằng cả lồng ngực."

Hơi nước bắt đầu bốc lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết của hoa trà. Tô Diệp nhìn bóng lưng vững chãi của Lục Tầm in trên bức tường bếp, lòng cô dâng lên một cảm giác bình yên đến lạ thường. Cô chợt nhận ra, niềm hạnh phúc không phải là sở hữu những thứ xa hoa, mà là được ở cạnh một người hiểu mình, trong một gian bếp ấm áp giữa mùa tuyết rơi.