MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 9: VỊ NGỌT SAU ĐẮNG CAY

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 9: VỊ NGỌT SAU ĐẮNG CAY

757 từ · ~4 phút đọc

Sau đêm livestream đó, đơn đặt hàng đổ về như nước lũ. Tô Diệp chưa bao giờ bận rộn đến thế. Cô phải học cách đóng gói, viết thiệp cảm ơn gửi kèm vào từng hộp trà. Cô muốn mỗi khách hàng khi mở hộp trà đều cảm nhận được hơi thở của núi rừng Khê Thủy.

Tuy nhiên, thành công thường đi đôi với rắc rối. Ông Mã, sau khi thấy Tô Diệp tự mình tiêu thụ được trà với giá cao, đã bắt đầu dùng chiêu trò bẩn.

Một buổi sáng, một nhóm người lạ mặt xuất hiện đầu làng, rêu rao rằng trà của Tô Diệp dùng thuốc kích thích mới có màu xanh và hương thơm lạ như vậy. Họ thậm chí còn mang đến một tờ giấy giám định giả mạo. Dân làng vốn dĩ dễ tin, bắt đầu xì xào bàn tán. Những đơn hàng online bắt đầu có dấu hiệu bị hủy.

Tô Diệp đứng trước sân nhà, đối diện với đám đông đang kéo đến đòi "giải thích". Tim cô đập loạn nhịp, bàn tay siết chặt lấy vạt áo.

"Trà của tôi không có thuốc!" – Cô hét lên, nhưng tiếng nói của một cô gái nhỏ bé nhanh chóng bị vùi lấp trong tiếng la ó.

Đúng lúc đó, một tiếng "Rầm" vang lên. Lục Tầm xuất hiện, anh ném mạnh một khúc gỗ lớn xuống đất, khiến đám đông im bặt. Anh không nhìn họ, mà nhìn thẳng vào những kẻ lạ mặt đang cầm tờ giấy giám định.

"Các người nói trà có thuốc à? Vậy các người có dám uống ngay nước trà vừa mới pha này không?" – Lục Tầm cầm lấy ấm trà Tô Diệp vừa pha, rót đầy một bát lớn, rồi tiến lại gần kẻ cầm đầu.

Tên đó lúng túng: "Uống... uống thì sao chứ? Nhưng giấy tờ đây..."

"Giấy tờ có thể giả, nhưng cái bụng người thì không biết nói dối." – Lục Tầm nói giọng lạnh băng. "Tôi, Lục Tầm, đã trông coi vườn trà này bao năm qua cho cụ Tô. Đất ở đây sạch đến mức có thể ăn được. Nếu ai còn dám ngậm máu phun người, bước qua khỏi cây gỗ này rồi nói."

Sự uy tín của Lục Tầm trong làng là rất lớn. Thấy anh đứng ra bảo lãnh, dân làng bắt đầu dao động. Lúc này, Tô Diệp đã lấy lại bình tĩnh. Cô cầm điện thoại lên, tiếp tục livestream.

"Mọi người xem, đây là vườn trà của tôi. Tôi sẽ hái trực tiếp, sao trực tiếp và uống ngay tại đây cho mọi người thấy."

Cô mời những người già nhất làng – những người có uy tín nhất – lên nếm thử trà. Những cụ già sau khi nhấp ngụm trà, đều gật đầu: "Đúng là vị trà của cụ Tô ngày xưa rồi. Thanh, ngọt, không hề có vị chát đắng của hóa chất. Thằng Mã lại giở trò rồi bà con ơi!"

Đám đông bắt đầu chuyển hướng sang chỉ trích những kẻ lạ mặt. Chúng thấy tình thế bất lợi, liền lủi mất.

Tối hôm đó, ngôi nhà nhỏ lại trở nên yên tĩnh. Tô Diệp ngồi dưới gốc cây mộc tê, cảm giác kiệt sức bao trùm. Cô nhận ra rằng cuộc sống ở đây không chỉ là thêu hoa dệt gấm, mà còn là những cuộc chiến bảo vệ sự thật.

"Uống đi." – Lục Tầm đưa cho cô một chén trà nóng.

"Lục Tầm... cảm ơn anh. Nếu hôm nay không có anh, tôi thực sự không biết phải đối mặt với họ thế nào."

Lục Tầm ngồi xuống đối diện cô, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt cô: "Cô đã làm rất tốt. Cô có sự can đảm mà nhiều người đàn ông ở đây không có. Nhưng hãy nhớ, cây trà lớn lên trong sương gió thì mới thơm, con người cũng vậy."

Tô Diệp mỉm cười, lần đầu tiên cô thấy cuộc sống này thật đáng giá. Cô nhận ra rằng, cái "linh hồn" mà cô tìm kiếm bấy lâu nay chính là sự kiên cường này. Cô nhìn xuống đôi bàn tay đã thô ráp đi nhiều, lòng tự nhủ: Dù thế nào, mình cũng sẽ bám rễ ở mảnh đất này, như những cây trà cổ thụ kia.

Cô lấy điện thoại ra, chụp một bức ảnh bóng lưng của Lục Tầm đang ngồi dưới ánh trăng. Cô không đăng nó lên mạng, mà lưu vào một thư mục bí mật trong máy tính, đặt tên là: "Người gác rừng của tôi".