MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 8: LÒ SAO TRÀ TRONG ĐÊM TRĂNG

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 8: LÒ SAO TRÀ TRONG ĐÊM TRĂNG

656 từ · ~4 phút đọc

Hái được trà về mới chỉ là đi được một nửa chặng đường. Thử thách lớn hơn nằm ở công đoạn sao trà. Với số lượng trà xuân lớn như hiện tại, chiếc chảo gang nhỏ trong bếp của Tô Diệp không thể nào đáp ứng nổi.

"Nếu cô cứ sao từng mẻ nhỏ thế này, trà sẽ bị héo úa và mất mùi trước khi kịp vào chảo." – Lục Tầm quan sát đống trà đang chất cao trên nong tre rồi nói.

"Nhưng tôi không có tiền mua máy sấy công nghiệp, mà trà thủ công thì không nên dùng máy hoàn toàn." – Tô Diệp lo lắng.

Lục Tầm đứng dậy, phủi bụi trên quần: "Ai nói là dùng máy? Chúng ta sẽ xây lò sao trà truyền thống kiểu cũ, nhưng có cải tiến để giữ nhiệt đều hơn. Đi thôi, giúp tôi khuấy bùn."

Suốt đêm đó, dưới ánh trăng vằng vặc của vùng cao nguyên, Tô Diệp và Lục Tầm cùng nhau xây lò. Anh dùng gạch đỏ và bùn trộn rơm, khéo léo tạo hình hai chiếc lò lớn có hình dáng như hai chiếc bát úp ngược, bên trên đặt hai chiếc chảo gang cỡ đại.

Tô Diệp lần đầu tiên làm thợ phụ. Cô hì hục trộn bùn, tay chân lấm lem nhưng lòng lại thấy hưng phấn lạ thường. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng xẻng xúc đất và tiếng thở đều của hai người.

"Lục Tầm, tại sao anh lại giúp tôi nhiều thế?" – Tô Diệp bất chợt hỏi khi cả hai đang ngồi nghỉ giải lao bên chén nước trà nguội.

Lục Tầm nhìn lên bầu trời sao, im lặng hồi lâu rồi mới trả lời: "Tôi không giúp cô. Tôi đang giúp chính mình. Tôi không muốn thấy những vườn trà này biến thành đống rác công nghiệp của lão Mã. Tôi muốn Khê Thủy vẫn là Khê Thủy."

Tô Diệp nhìn nghiêng khuôn mặt anh. Dưới ánh trăng, những đường nét của anh dường như mềm mại hơn. Cô nhận ra Lục Tầm không lạnh lùng như vẻ bề ngoài, anh chỉ là một người đàn ông yêu mảnh đất này theo cách thầm lặng nhất.

Khi lò vừa khô, họ bắt đầu công đoạn sao trà ngay trong đêm. Lửa được nhóm lên, hơi nóng hừng hực tỏa ra. Lần này, không chỉ có hai người, bà Vương và mấy bà cụ trong làng cũng sang giúp.

Tô Diệp cầm điện thoại lên, cô quyết định livestream (phát trực tiếp). "Chào mọi người, đây là đêm sao trà Xuân đầu tiên của tôi tại Khê Thủy..."

Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp kể về nguồn gốc của mẻ trà, về chiếc lò đất vừa mới xây, về những đôi tay tần tảo của các bà cụ. Ánh lửa bập bùng soi rõ từng búp trà xanh đang chuyển mình dưới hơi nóng.

Lượng người xem tăng vọt. Cư dân mạng Thượng Hải, Bắc Kinh – những người đang nhốt mình trong những căn hộ chật chội – bỗng nhiên bị mê hoặc bởi âm thanh "xèo xèo" của lá trà gặp nhiệt và mùi thơm như có thể xuyên qua màn hình điện thoại.

"Tôi muốn mua mẻ trà này!" "Bán cho tôi nửa cân, bao nhiêu tiền cũng được!" Những dòng bình luận nhảy liên tục. Tô Diệp nhìn Lục Tầm, anh gật đầu khích lệ.

Đến 3 giờ sáng, mẻ trà đầu tiên ra lò. Những sợi trà nhỏ xíu, cong vút như lông mày thiếu nữ, màu xanh thẫm và tỏa hương thơm lừng cả một vùng. Tô Diệp mệt lả, cô tựa đầu vào cột gỗ, nhìn Lục Tầm đang cẩn thận tắt lửa lò. Trong cơn mơ màng, cô thấy anh nhẹ nhàng khoác lên vai cô chiếc áo khoác bạc màu của mình. Mùi gỗ thông và mùi mồ hôi nam tính hòa quyện với hương trà, tạo nên một cảm giác an toàn tuyệt đối.