MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 7: VỤ TRÀ XUÂN

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 7: VỤ TRÀ XUÂN

820 từ · ~5 phút đọc

Khi những cơn mưa xuân cuối cùng lùi xa, nhường chỗ cho ánh nắng ấm áp của tháng Ba, cả làng Khê Thủy như bừng tỉnh sau giấc ngủ đông. Đây là thời điểm quan trọng nhất trong năm: Vụ trà Xuân. Với người làm trà, trà Xuân không chỉ là thu nhập, mà còn là linh hồn của cả một năm lao động.

Tô Diệp đứng giữa đồi trà của mình, hít căng lồng ngực mùi nhựa sống đang căng tràn trong từng thớ đất. Những búp trà mập mạp, phủ lớp lông tơ trắng mịn như tuyết (thường gọi là Bạch hào) đồng loạt vươn lên. Cô biết mình không thể tự làm một mình được nữa.

"Tiểu Diệp, cháu đã tìm được người hái trà chưa?" – Bà Vương hàng xóm lo lắng sang hỏi. "Năm nay trà được mùa, các xưởng lớn ở ngoài thị trấn đang thu mua rầm rộ, họ thuê hết nhân công trong làng với giá cao rồi đấy."

Tô Diệp loay hoay với cuốn sổ tay. Cô đã tính toán kỹ, nếu thuê người hái theo tiêu chuẩn "một búp một lá" của cô, chi phí sẽ cao gấp đôi so với hái đại trà cho xưởng. Trong khi đó, tài khoản tiết kiệm của cô đang vơi dần sau khi sửa nhà.

Đúng lúc này, một chiếc xe bán tải đen bóng, bám đầy bụi đường đỗ xịch trước cổng nhà cô. Một người đàn ông trung niên béo tốt, cổ đeo sợi dây chuyền vàng to bản bước xuống. Đó là ông chủ Mã – người thầu thu mua trà lớn nhất vùng này.

"Cô là cháu bà cụ Tô hả? Nghe nói cô định tự làm trà thủ công?" – Ông Mã vừa nói vừa liếc nhìn vườn trà của cô với ánh mắt tham lam. "Đừng phí công vô ích. Trà thủ công giờ ai uống nữa? Cô bán cả vườn này cho tôi, tôi trả giá cao hơn thị trường 10%. Cô chỉ việc ngồi nhà đếm tiền, không phải dãi dầu sương gió làm gì cho phí cái nhan sắc thành phố."

Tô Diệp nhìn vào đôi mắt ti hí của ông Mã, cô cảm nhận được một sự áp đặt. "Cảm ơn ông Mã, nhưng tôi muốn giữ lại tâm huyết của bà ngoại. Tôi sẽ tự làm."

Ông Mã hừ lạnh một tiếng: "Cô gái trẻ, đừng có cứng đầu. Nếu cô không bán cho tôi, tôi đảm bảo không có một người thợ hái trà nào trong làng này dám bước chân vào vườn của cô đâu. Để xem cô tự hái được bao nhiêu?"

Lời đe dọa của ông Mã không phải là nói suông. Suốt hai ngày sau đó, Tô Diệp đi gõ cửa từng nhà trong làng để thuê thợ, nhưng ai nấy đều né tránh hoặc đưa ra mức giá cắt cổ. Họ sợ thế lực của ông Mã, và họ cũng không tin một cô gái trẻ như cô có thể làm nên chuyện.

Chiều hôm đó, Tô Diệp ngồi thẫn thờ bên hiên nhà, nhìn những búp trà đang bắt đầu quá lứa. Nếu không hái kịp trong ba ngày tới, trà sẽ già, vị đắng chát sẽ át hết mùi thơm. Nỗi uất ức và lo lắng khiến sống mũi cô cay xè.

"Khóc thì trà cũng không tự rụng vào gùi đâu."

Lục Tầm từ đâu bước tới, trên tay anh là chiếc rìu và một vài thanh gỗ thông. Anh nhìn cô, ánh mắt vẫn lặng lẽ nhưng chứa đựng một sức mạnh kỳ lạ.

"Anh Lục... Tôi thật sự không biết phải làm sao. Ông Mã đã chặn hết đường của tôi rồi."

Lục Tầm đặt thanh gỗ xuống, ngồi bệt xuống bậc thềm đá. "Hắn chỉ chặn được những người hám lợi thôi. Ở làng này vẫn còn những người già, họ hái trà chậm hơn nhưng tay nghề thì hơn hẳn bọn trẻ. Và... tôi đã gọi thêm mấy người anh em ở đội thợ mộc đến giúp cô."

Tô Diệp ngẩn người: "Thợ mộc thì làm sao biết hái trà?"

Lục Tầm khẽ nhếch môi, một nụ cười hiếm hoi hiện trên khuôn mặt góc cạnh: "Chúng tôi không biết hái, nhưng chúng tôi biết học. Cô chỉ cần nấu cơm thật ngon là được."

Sáng hôm sau, một đội quân "kỳ lạ" xuất hiện trên đồi trà của Tô Diệp. Đó là những bà cụ tóc bạc phơ với đôi tay gân guốc nhưng cực kỳ khéo léo, và năm sáu thanh niên thợ mộc lực lưỡng, tay chân lóng ngóng nhưng cực kỳ nhiệt tình. Tô Diệp vừa hướng dẫn, vừa quay phim, vừa hái trà.

Cảnh tượng ấy thật cảm động. Dưới ánh nắng vàng rực, tiếng cười nói vang vọng khắp đồi trà. Tô Diệp nhận ra rằng, khi người ta định dồn bạn vào đường cùng, mảnh đất này sẽ luôn mở ra một lối thoát nếu bạn đủ chân thành.