MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 6: BỮA CƠM NHÀ LÀM

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 6: BỮA CƠM NHÀ LÀM

660 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, trời hửng nắng rực rỡ như chưa từng có cơn bão nào đi qua. Lục Tầm giữ đúng lời hứa, anh đến từ sớm cùng với hai người thợ phụ trong làng. Họ bắt đầu dỡ ngói, tiếng gõ đẽo vang động cả một góc làng.

Tô Diệp biết mình không giúp được gì nhiều về tay chân, nên cô quyết định sẽ nấu một bữa cơm thật ngon để đãi những người thợ. Cô ra chợ làng từ sớm, mua được một miếng thịt ba chỉ tươi rói, vài con cá suối nhỏ và một rổ rau dại của một bà lão bán bên đường.

Trở về nhà, cô bắt tay vào làm món "Thịt kho trà xanh" – một món ăn cô tự nghĩ ra dựa trên đặc sản của vùng này. Cô dùng những lá trà bánh tẻ (không già không non), vò nhẹ rồi lót dưới đáy nồi đất. Thịt ba chỉ được thái miếng vuông vức, cháy cạnh thơm lừng rồi đặt lên trên lá trà, thêm chút nước mắm, đường phèn và gừng tươi.

Mùi thơm của thịt quyện với mùi thanh khiết của lá trà lan tỏa khắp sân nhà. Bà Vương hàng xóm đi ngang qua cũng phải dừng lại hít hà: "Tiểu Diệp, cháu nấu món gì mà thơm thế? Mùi này lạ quá, không giống món của dân làng mình."

"Cháu thử nghiệm thôi bác ạ, lát bác sang ăn thử nhé!" – Tô Diệp cười rạng rỡ.

Đến trưa, khi mái nhà đã hoàn thành, những người đàn ông mồ hôi nhễ nhại xuống sân. Họ rửa mặt bên giếng nước rồi ngồi vào chiếc bàn gỗ dài dưới gốc cây mộc tê. Tô Diệp bưng các món ăn ra: Thịt kho trà xanh, cá suối chiên giòn, canh măng chua rừng và một đĩa rau rừng luộc xanh mướt.

Mấy người thợ lúc đầu còn hơi ngại ngùng vì Tô Diệp là "người thành phố", nhưng khi nếm miếng thịt đầu tiên, họ đều trợn tròn mắt. "Chà! Vị trà này lạ thật, nó làm miếng thịt không còn bị ngấy, lại có vị ngọt hậu rất đặc biệt." – Một người thợ phụ khen ngợi.

Lục Tầm lặng lẽ ăn, anh không khen lời nào nhưng lại xới cơm đến bát thứ ba. Nhìn mọi người ăn ngon lành, Tô Diệp cảm thấy một niềm hạnh phúc giản đơn lan tỏa trong lòng. Đây chính là giá trị của cuộc sống mà bấy lâu nay cô tìm kiếm: sự công nhận không đến từ những bản thiết kế triệu đô, mà đến từ sự hài lòng của những con người chất phác sau một buổi lao động vất vả.

Sau bữa cơm, Lục Tầm gọi cô ra một góc. Anh đưa cho cô một chiếc chìa khóa gỗ nhỏ xíu, được chạm khắc hình một búp trà rất tinh xảo. "Đây là chìa khóa của cái rương gỗ tôi vừa đóng tặng cô để đựng trà khô. Gỗ long não đấy, chống ẩm và giữ mùi rất tốt."

Tô Diệp cầm chiếc chìa khóa, lòng xúc động không thốt nên lời. "Anh tự tay làm sao?"

Lục Tầm hơi quay mặt đi, lúng túng đáp: "Thì... tiện tay thôi."

Nhìn bóng dáng cao lớn của anh đi xa dần, Tô Diệp khẽ mỉm cười. Cô nhận ra rằng, cuộc sống ở Khê Thủy đang dần "thuần hóa" cô. Cô không còn sợ những lời xì xào của dân làng, không còn sợ những cơn mưa rừng bất chợt. Bởi vì ở đây, cô có những búp trà xanh để chăm sóc, có những người hàng xóm đôn hậu và có một "ngọn núi" thầm lặng luôn đứng sau lưng mình.

Cô cầm điện thoại lên, ghi lại cảnh cái rương gỗ mới và chiếc chìa khóa nhỏ. Đoạn phim này cô không cần thêm nhạc nền, chỉ cần tiếng gió xào xạc trên những tán trà cũng đủ làm nên một bản nhạc tuyệt vời nhất.