Vân Nam vào mùa này, thời tiết đỏ đỏng như một cô gái mới lớn. Vừa mới nắng rực rỡ đó, mây đen đã kéo đến ùn ùn từ phía đỉnh núi Thương Sơn.
Tô Diệp đang mải mê nhổ cỏ trong vườn trà thì nghe tiếng sấm nổ đùng đoàng. Cô cuống cuồng thu dọn dụng cụ chạy về nhà. Cơn mưa rừng ập xuống nhanh đến mức cô không kịp trở tay. Nước mưa như thác đổ, trắng xóa cả một vùng trời, tiếng mưa gào thét trên mái ngói nghe rợn người.
Ngôi nhà cổ của bà ngoại, dù đã được Lục Tầm sửa sơ bộ, nhưng vẫn không chịu nổi trận cuồng phong này. Ở góc phòng ngủ tầng hai, nước bắt đầu rỉ qua khe ngói, lúc đầu chỉ là vài giọt "tỏng, tỏng", nhưng sau đó nhanh chóng thành một dòng chảy nhỏ.
Tô Diệp quýnh quáng lấy thau, lấy chậu ra hứng. Cô đứng giữa gian phòng, nhìn nước mưa thấm đẫm tấm nệm cũ, lòng dâng lên một nỗi bất lực cùng cực. Cô thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt trước thiên nhiên hùng vĩ này. Ở Thượng Hải, nếu nhà hỏng, cô chỉ cần gọi ban quản lý tòa nhà. Ở đây, cô chỉ có một mình.
"Rầm!"
Một tiếng động lớn vang lên ở phía cửa dưới. Tô Diệp giật thót mình, vội chạy xuống cầu thang. Giữa màn mưa mù mịt, Lục Tầm đang đứng đó, đầu tóc và quần áo ướt sũng, nước chảy ròng ròng trên mặt. Tay anh xách một tấm bạt nhựa lớn và một hòm đồ nghề.
"Tôi biết thế nào cô cũng gặp chuyện!" – Anh quát to để át tiếng mưa.
Lục Tầm không đợi cô trả lời, anh lao thẳng lên tầng hai. Anh kê lại giường, vứt tấm chăn ướt sang một bên, rồi thoăn thoắt leo lên xà nhà. Tô Diệp đứng dưới nhìn theo, tim đập thình thịch vì lo sợ anh trượt chân. "Anh Lục, cẩn thận! Nguy hiểm lắm!"
Lục Tầm im lặng, sự tập trung của anh khiến cô không dám nói thêm lời nào. Anh dùng tấm bạt tạm thời che đi lỗ hổng trên mái ngói, rồi dùng dây thừng cố định lại. Những thao tác của anh chính xác và đầy sức mạnh. Trong khoảnh khắc ấy, giữa tiếng mưa gào và bóng tối của căn nhà, hình bóng của Lục Tầm giống như một ngọn núi vững chãi, che chở cho cô khỏi cơn bão tố.
Xong việc, Lục Tầm bước xuống, người anh lạnh đến mức run lên nhẹ. Tô Diệp vội vàng chạy vào bếp, nhóm lửa và đun một ấm trà gừng thật nóng. "Anh mau uống đi, không là cảm lạnh mất." – Cô đưa chén trà cho anh, tay hai người chạm vào nhau. Tay anh lạnh ngắt nhưng mạnh mẽ, tay cô lại ấm nóng và run rẩy.
Hai người ngồi bên bếp lửa bập bùng. Ngoài kia mưa vẫn rơi, nhưng bên trong gian bếp nhỏ, không khí trở nên đặc quánh một sự ấm áp kỳ lạ. "Cảm ơn anh... Nếu không có anh, chắc đêm nay tôi phải ngủ trong vũng nước rồi." – Tô Diệp lí nhí nói.
Lục Tầm nhìn vào ngọn lửa, giọng anh trầm xuống: "Ở núi rừng, người ta không sống một mình được đâu. Cô muốn ở lại lâu dài, thì phải học cách nhìn trời đất mà sống. Ngày mai, tôi sẽ dỡ toàn bộ phần ngói hỏng để lợp lại cho cô."
"Tôi sẽ trả tiền công cho anh." – Tô Diệp vội vàng nói.
Lục Tầm quay sang nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh dưới ánh lửa trở nên thâm trầm: "Bà ngoại cô ngày xưa đã cứu mẹ tôi trong một đêm mưa như thế này. Tiền bạc không trả nổi cái ơn đó đâu. Cô cứ làm trà cho tốt là được."
Tô Diệp lặng người. Hóa ra, đằng sau sự lạnh lùng của người đàn ông này là một trái tim trọng tình trọng nghĩa đến thế. Đêm đó, khi mưa đã ngớt, Lục Tầm ra về, Tô Diệp nằm trên chiếc giường đã được kê lại chỗ khô ráo, lòng cô không còn thấy cô đơn nữa. Cô nhận ra rằng, ở làng Khê Thủy, sự kết nối giữa người với người không dựa trên những bản hợp đồng hay lợi ích, mà dựa trên sự chân thành và những ân tình xưa cũ.