Ánh sáng ban mai của ngày thứ mười ở Khê Thủy không còn là sự ngỡ ngàng đối với Tô Diệp nữa. Cô đã quen với việc thức dậy bởi tiếng gà rừng gáy vang bên vách núi thay vì tiếng chuông báo thức khô khốc trên điện thoại. Tuy nhiên, cuộc sống điền văn không chỉ có trà và hoa mộc tê. Nó còn có cả… mùi phân vịt.
Sáng sớm, bà Vương hàng xóm xách sang cho cô một chiếc lồng tre, bên trong là bốn chú vịt con lông vàng mướt, mắt đen láy. "Tiểu Diệp à, vườn nhà cháu rộng, nuôi thêm mấy con vịt này cho nó vui cửa vui nhà. Chúng nó ăn cỏ, ăn sâu bọ, lại có phân bón cho cây. Sau này lớn lên còn có trứng mà ăn."
Tô Diệp nhìn bốn "vị khách không mời" đang kêu "quạch quạch" không ngừng, lòng vừa vui vừa lo. Cô là dân thiết kế, tay chỉ biết cầm bút vẽ và chuột máy tính, giờ đây lại phải học cách làm "mẹ" của bốn chú vịt. Cô dành cả buổi sáng để quây một góc sân bằng lưới mắt cáo. Đôi bàn tay trắng trẻo của cô giờ đã lấm lem bùn đất, móng tay cắt ngắn, không còn sơn sửa cầu kỳ.
Trong lúc cô đang loay hoay với cái cọc gỗ, một bóng đen cao lớn đổ xuống sân. Lục Tầm đi ngang qua, trên vai vác một cây gỗ lớn. Anh dừng lại, nhìn cái hàng rào xiêu vẹo của cô rồi khẽ thở dài. "Cô đóng cọc thế này, đêm nay chỉ cần một con chó hoang chạy qua là hàng rào đổ, vịt cũng mất sạch."
Tô Diệp ngẩng lên, lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay, cười hì hì: "Tôi đang cố đây, nhưng gỗ này cứng quá, đinh toàn bị cong thôi."
Lục Tầm đặt cây gỗ xuống đường, đi vào sân. Anh tước lại mấy cọc tre, dùng búa gõ vài nhịp dứt khoát. Những chiếc cọc cắm sâu xuống đất, chắc chắn vô cùng. Anh làm rất nhanh, động tác thuần thục của một người thợ mộc lành nghề. "Xong rồi đấy. Đừng có buộc bằng dây thừng, dùng dây kẽm mà xoắn thì mới bền."
Khi Lục Tầm chuẩn bị rời đi, anh chợt nhìn thấy chiếc điện thoại của Tô Diệp đang được gắn trên một cái giá đỡ tự chế, hướng thẳng về phía chuồng vịt. "Cô làm cái gì vậy?" – Anh nhíu mày, vẻ mặt đầy sự khó hiểu.
"À, tôi đang quay phim. Tôi muốn ghi lại cuộc sống ở đây." – Tô Diệp giải thích.
Lục Tầm không nói gì, nhưng ánh mắt anh thoáng hiện vẻ nghi ngại. Ở cái làng hẻo lánh này, việc một cô gái thành phố về đây rồi suốt ngày cầm điện thoại quay quay chụp chụp là một điều rất lạ lẫm, nếu không muốn nói là "dở hơi" trong mắt những người già.
Và quả thật, rắc rối bắt đầu đến. Buổi chiều, khi Tô Diệp ra giếng làng gánh nước (một kỹ năng cô đang trầy trật tập luyện), cô nghe thấy tiếng xì xào của mấy bà cụ ngồi dưới gốc cây đa đầu làng. "Nghe bảo con bé nhà cụ Tô về để làm 'người nổi tiếng' trên mạng đấy. Chẳng lo làm ăn tử tế, suốt ngày múa máy trước cái điện thoại." "Chắc ở thành phố không sống nổi mới dạt về đây thôi. Trông cái dáng tiểu thư ấy thì làm được trà gì."
Những lời nói đó như những mũi kim nhỏ đâm vào lòng Tô Diệp. Cô cúi đầu, cố gắng giữ thăng bằng cho đôi thùng nước trên vai. Nước tròng trành bắn ra ngoài, ướt đẫm cả gấu quần. Cô hiểu rằng, để được ngôi làng này chấp nhận, cô không thể chỉ là một "du khách" đến đây để quay phim. Cô phải thực sự sống, thực sự lao động.
Đêm đó, Tô Diệp ngồi biên tập video. Cô không cắt bỏ những cảnh mình bị ngã, cảnh hàng rào bị đổ hay cảnh mình lóng ngóng gánh nước. Cô muốn cho mọi người thấy một sự thật: Bỏ phố về quê không phải là một giấc mơ màu hồng, đó là một cuộc vật lộn để tìm lại bản ngã.
Video cô đăng tải tối hôm đó đạt được lượng tương tác tăng vọt. Một bình luận đứng đầu viết: "Trông cô ấy thật tội nghiệp nhưng cũng thật kiên cường. Nhìn đôi bàn tay đỏ ửng vì làm việc, tôi thấy bóng dáng mình trong đó." Tô Diệp mỉm cười, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Ít nhất, trên thế giới rộng lớn này, vẫn có những tâm hồn đang đồng cảm với cô.