MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Trà Trong Gió NúiChương 3: NHỮNG BÚP TRÀ ĐẦU TIÊN

Hương Trà Trong Gió Núi

Chương 3: NHỮNG BÚP TRÀ ĐẦU TIÊN

1,362 từ · ~7 phút đọc

Buổi sáng ở Vân Nam luôn bắt đầu bằng một lớp sương mù dày đặc, bao phủ lấy những sườn đồi như một tấm chăn bông trắng muốt. Tô Diệp thức dậy từ lúc 5 giờ sáng. Theo những gì cô tìm hiểu được, thời điểm hái trà tốt nhất là khi sương vẫn còn đọng trên lá nhưng mặt trời vừa ló rạng.

Cô đeo chiếc gùi trúc nhỏ trên lưng – di vật của bà ngoại để lại. Chiếc gùi đã cũ, sợi dây đeo bằng mây cọ xát vào vai cô đau rát, nhưng Tô Diệp không bận tâm. Cô bước lên đồi trà, đôi ủng cao su lún sâu vào lớp đất mềm ẩm.

Việc hái trà tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng tỉ mỉ. Phải hái loại "một búp hai lá", ngón tay phải nhanh nhưng không được làm nát búp trà. Tô Diệp đứng giữa những hàng trà cao ngang thắt lưng, bắt chước cách làm trong các video hướng dẫn. Những búp trà xanh mướt, mập mạp như những mũi giáo nhỏ, mang theo mùi hương thanh khiết cực kỳ dễ chịu.

Sau hai tiếng đồng hồ, lưng cô bắt đầu mỏi nhừ, đôi chân như đi mượn, nhưng trong gùi mới chỉ có một lớp lá trà mỏng manh. Lúc này, cô mới thấu hiểu lời nói của Lục Tầm: "Làm trà rất khổ".

"Cô hái thế này thì đến mùa sau trà cũng chẳng thành thuốc được."

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Tô Diệp quay lại, thấy Lục Tầm đang đứng đó, tay cầm một chiếc rựa lớn, chắc là anh đang lên núi lấy gỗ. Anh bước lại gần, nhìn vào gùi trà của cô rồi lắc đầu.

"Búp trà này hái quá già, cái này lại bị bấm bằng móng tay nên đầu búp sẽ bị đen khi sao. Cô phải dùng lực của đầu ngón tay mà bẻ, thế này này..."

Lục Tầm đưa tay ra, minh họa một động tác cực kỳ điêu luyện. Chỉ trong chớp mắt, một nắm búp trà hoàn hảo đã nằm gọn trong tay anh. Tô Diệp nhìn chăm chú, rồi làm theo. Quả nhiên, động tác trở nên thanh thoát hơn hẳn.

"Cảm ơn anh, Lục Tầm. Anh giống như một cuốn bách khoa toàn thư của vùng này vậy." – Cô cười rạng rỡ, mồ hôi lấm tấm trên trán khiến gương mặt cô trở nên sống động và có sức sống hơn bao giờ hết.

Lục Tầm hơi khựng lại trước nụ cười ấy. Anh quay mặt đi, giọng vẫn lạnh lùng nhưng đã dịu đi đôi chút: "Lát nữa hái xong, cô mang về trải ra nong tre để héo tự nhiên trong bóng râm. Đừng có phơi trực tiếp dưới nắng to kẻo cháy lá. Tối nay tôi sang xem cô sao trà."

Nói rồi anh lầm lũi đi thẳng lên phía rừng già. Tô Diệp nhìn theo bóng lưng anh, trong lòng thầm nghĩ, người đàn ông này tuy ít nói nhưng lại rất chu đáo.

Về đến nhà, Tô Diệp bắt đầu công đoạn "héo trà". Cô mượn được mấy chiếc nong tre lớn của bác gái hàng xóm – bà Vương. Bà Vương là một người phụ nữ đôn hậu, hay lam hay làm. Thấy Tô Diệp một mình vất vả, bà vừa sang giúp vừa ríu rít kể chuyện trong làng.

"Tiểu Diệp à, cháu giỏi thật đấy. Thanh niên giờ nó bỏ làng đi làm công nhân hết rồi, chẳng ai thiết tha với mấy gốc trà già này đâu. Nhưng trà của bà ngoại cháu là giống tốt nhất vùng đấy, ngày xưa lái buôn tận Quảng Đông còn về đây tìm mua cơ mà."

Nghe bà Vương kể, Tô Diệp càng thêm tự tin vào quyết định của mình. Cô dùng điện thoại quay lại cảnh mình tỉ mỉ rải từng búp trà lên nong tre. Ánh sáng xuyên qua những tán lá cây mộc tê, nhảy múa trên những búp trà xanh biếc tạo nên một khung cảnh cực kỳ chữa lành.

Chiều hôm đó, cô tranh thủ ra sau vườn dọn dẹp thêm một khoảnh đất nhỏ để trồng rau. Đất ở đây rất tốt, đen nhánh và tơi xốp. Cô gieo xuống mấy hạt giống cải chíp và xà lách. Khi đôi bàn tay chạm vào đất ấm, Tô Diệp cảm nhận được một sự gắn kết kỳ lạ. Dường như mặt đất đang truyền cho cô một năng lượng nguyên thủy, giúp cô xua tan đi những lo âu về tiền bạc hay danh vọng.

Buổi tối, đúng như lời hẹn, Lục Tầm xuất hiện. Lần này anh mang theo một chiếc nhiệt kế công nghiệp cũ và một đôi găng tay vải dày.

Công đoạn quan trọng nhất của làm trà thủ công chính là "sát thanh" (diệt men). Tô Diệp nhóm lửa, chiếc chảo gang lớn được đốt nóng lên. Cô nhìn hơi nóng bốc lên từ chảo mà lo lắng: "Nóng thế này, cho tay vào sao được hả anh?"

Lục Tầm không nói không rằng, anh đổ một mẻ lá trà đã héo vào chảo. Tiếng "xèo xèo" vang lên, mùi thơm của trà xanh đột ngột bốc lên ngào ngạt, lấp đầy cả gian bếp nhỏ. Anh dùng đôi bàn tay trần đảo trà một cách thần kỳ. Những lá trà nhảy múa giữa các kẽ tay anh, hơi nóng bốc lên nghi ngút nhưng gương mặt anh vẫn bình thản như không.

"Đến lượt cô. Đừng sợ nóng, phải cảm nhận được nhiệt độ của lá trà thì mới biết lúc nào là đủ."

Tô Diệp run rẩy đưa tay vào. Cảm giác nóng rát khiến cô định rụt tay lại ngay lập tức, nhưng Lục Tầm đã kịp giữ lấy cổ tay cô.

"Bình tĩnh. Đảo nhanh tay lên, nhấc lá trà lên cao rồi thả xuống để hơi nước thoát ra."

Tay anh to lớn và chai sần, bao bọc lấy cổ tay nhỏ nhắn của cô. Một luồng điện nhẹ như chạy qua người Tô Diệp. Cô hít sâu một hơi, tập trung toàn bộ tâm trí vào đống lá trà trong chảo. Dần dần, cô không còn thấy sợ nóng nữa. Cô bắt đầu cảm nhận được sự thay đổi của lá trà: từ mềm mại sang dai hơn, mùi cỏ tươi chuyển dần sang mùi thơm dịu ngọt của mật ong và hoa cỏ.

Sau khi sát thanh, hai người cùng nhau "vò trà". Đây là lúc để phá vỡ các tế bào lá, giúp hương vị trà thoát ra ngoài. Trong gian bếp nhỏ, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, hai bóng người một cao một thấp cùng nhau làm việc nhịp nhàng. Không ai nói với ai lời nào, nhưng không khí không hề gượng gạo.

Đến tận khuya, mẻ trà đầu tiên mới hoàn thành. Những sợi trà xoăn tít, phủ một lớp lông tơ trắng mịn (hào trà). Tô Diệp pha một ấm ngay tại chỗ.

Nước trà trong vắt, màu xanh vàng nhạt. Nhấp một ngụm, vị đắng nhẹ đầu lưỡi nhanh chóng tan đi, để lại một hậu vị ngọt lịm kéo dài tận cổ họng.

"Ngon quá!" – Tô Diệp thốt lên, đôi mắt sáng rực.

Lục Tầm nhấp một ngụm nhỏ, khẽ gật đầu: "Tạm được. Vẫn còn hơi dư nhiệt một chút, nhưng với lần đầu tiên thì thế này là rất tốt rồi."

Tô Diệp nhìn chén trà, rồi nhìn người đàn ông trước mặt, rồi nhìn gian bếp ám khói của mình. Cô biết, mình đã thực sự tìm thấy "linh hồn" mà khách hàng ở Thượng Hải hằng tìm kiếm. Nó không nằm ở những khối kiến trúc khô khốc, mà nằm ở sự kiên nhẫn, ở sức lao động và ở sự chân thành mà con người dành cho mảnh đất này.

Đêm đó, cô đăng video thứ hai lên mạng. Đoạn phim kết thúc bằng cảnh hai ly trà bốc khói giữa bóng tối của núi rừng.

Cô không biết rằng, ở một nơi nào đó tại Thượng Hải, những đồng nghiệp cũ của cô đang nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với sự ngưỡng mộ và thèm thuồng một cuộc sống như thế.