Lục Tầm đặt chiếc giỏ trúc lên chiếc bàn gỗ nhỏ ở sân, động tác của anh gọn gàng và dứt khoát. Tô Diệp vội vàng đứng dậy, lúng túng lau đôi bàn tay vẫn còn dính chút bồ hóng vào vạt áo.
"Chào anh... Anh Lục. Cảm ơn anh đã trông nom ngôi nhà giúp tôi bấy lâu nay."
Lục Tầm khẽ gật đầu, ánh mắt anh lướt qua gương mặt nhợt nhạt và đôi bàn tay nhỏ bé của cô, rồi dừng lại ở đống rác và đồ đạc lộn xộn cô vừa dọn ra giữa sân. Anh không nói gì nhiều, chỉ hỏi ngắn gọn:
"Cửa sổ tầng hai bị hỏng bản lề, mái ngói phía đông bị dột, cô đã kiểm tra chưa?"
Tô Diệp ngớ người. Cô vừa về đến nơi, chỉ kịp quét dọn sơ bộ chứ nào biết đến những hỏng hóc sâu xa đó. Cô lắc đầu, thú thật: "Tôi chưa kịp xem đến. Chắc ngày mai tôi sẽ nhờ người trong làng sửa giúp."
Lục Tầm nhìn quanh một lượt rồi xắn tay áo cao hơn, để lộ những bắp tay rắn chắc với những đường gân mạnh mẽ. "Người làng giờ này đều lên núi hái trà vụ muộn hoặc đi ngủ sớm cả rồi. Để tôi xem cho."
Không đợi cô đồng ý, anh đi vòng ra sau nhà, lấy chiếc thang tre cũ dựa vào tường rồi leo lên mái nhà một cách thoăn thoắt. Tô Diệp đứng dưới sân, ngước nhìn bóng dáng cao lớn của anh in lên nền trời đêm đầy sao. Tiếng "cộp, cộp" khi anh gõ lại những viên ngói xô lệch vang lên đều đặn trong không gian tĩnh lặng.
Trong lúc đó, Tô Diệp quay lại bếp. Nhìn giỏ măng tươi Lục Tầm mang sang, cô thấy lòng mình ấm áp hẳn lên. Những người hàng xóm ở thành phố cô ở suốt 5 năm qua thậm chí còn chẳng biết mặt nhau, vậy mà ở đây, một người lạ lại sẵn sàng giúp đỡ chỉ vì một lời ủy thác từ quá khứ.
Cô quyết định nấu thêm một bát mì trứng nữa để cảm ơn anh. Khói từ bếp lò lại bốc lên, lần này cô đã thành thạo hơn trong việc giữ lửa. Cô cắt thêm vài lát măng tươi, luộc sơ qua cho bớt vị đắng rồi xào sơ với chút mỡ lợn còn sót lại trong hũ của bà ngoại. Mùi măng thơm lừng hòa quyện với mùi hành lá khiến gian bếp nhỏ trở nên sinh động hẳn lên.
Khoảng 20 phút sau, Lục Tầm từ trên mái nhà bước xuống. Anh phủi phủi bụi trên áo, nói: "Xong rồi. Tạm thời không dột nữa, nhưng nếu mưa lớn thì vẫn cần thay ngói mới. Ngày mai tôi sẽ mang ít ngói sang."
"Phiền anh quá. Anh ngồi xuống ăn bát mì đã, tôi vừa nấu xong." – Tô Diệp bưng bát mì nóng hổi ra bàn, khói nghi ngút.
Lục Tầm định từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt chân thành và có chút mong đợi của cô gái nhỏ, anh im lặng rồi ngồi xuống chiếc ghế đẩu. Anh ăn rất nhanh nhưng không hề thô lỗ. Tiếng húp nước dùng sùm sụp trong đêm tối nghe thật bình yên.
"Măng rất tươi, cảm ơn anh." – Tô Diệp bắt chuyện.
Lục Tầm đặt đũa xuống, nhìn cô: "Cô định ở lại đây luôn, hay chỉ nghỉ ngơi vài ngày rồi đi?"
Tô Diệp im lặng một lúc, nhìn về phía vườn trà tối om sau nhà. "Tôi đã nghỉ việc rồi. Có lẽ sẽ ở lại lâu dài. Tôi muốn chăm sóc vườn trà của bà."
Lục Tầm khẽ nhíu mày: "Làm trà rất khổ. Một người từ thành phố về như cô, không chịu nổi đâu."
Tô Diệp mỉm cười, một nụ cười nhàn nhạt nhưng kiên định: "Tôi biết là khổ. Nhưng ở thành phố, cái khổ đó vắt kiệt linh hồn tôi. Ở đây, ít nhất tôi còn cảm thấy mình đang sống."
Lục Tầm không nói gì thêm. Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc giỏ không, gật đầu chào cô rồi bước ra cổng. Đi được vài bước, anh quay lại dặn: "Đêm ở núi lạnh lắm, nhớ đóng chặt cửa cửa sổ phía Tây. Có chuyện gì thì cứ gọi to, nhà tôi ở ngay bên kia đồi, phía có ánh đèn vàng ấy."
Bóng anh khuất dần vào màn đêm. Tô Diệp đứng lặng nhìn theo. Gió núi thổi tới, mang theo hương hoa mộc tê thơm ngát. Cô trở vào nhà, đóng cửa lại. Đêm đầu tiên ở làng Khê Thủy, cô ngủ một giấc sâu không mộng mị, không có tiếng chuông báo thức giục giã, chỉ có tiếng gió thì thầm bên tai.
Sáng hôm sau, cô thức dậy khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá hoa mộc tê, chiếu thẳng vào cửa sổ. Tô Diệp vươn vai, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng. Cô đi ra vườn trà. Ba mẫu vườn trà của bà ngoại do lâu ngày không có người chăm sóc nên cỏ dại mọc um tùm, những cây trà cổ thụ cành lá xum xuê nhưng thiếu sự tỉa tót.
Cô chạm tay vào một búp trà non vẫn còn đọng những giọt sương mai trong vắt như pha lê. Một ý tưởng nhen nhóm trong đầu cô: Cô sẽ không bán lá trà tươi cho các xưởng thu mua với giá rẻ mạt như bà vẫn làm ngày xưa. Cô muốn tự tay làm trà, trà thủ công mang thương hiệu của riêng mình.
Nhưng làm thế nào? Cô chỉ là một nhà thiết kế, kiến thức về trà chỉ dừng lại ở việc pha một tách trà túi lọc trong văn phòng. Tô Diệp lấy điện thoại ra, sóng ở đây rất yếu, cô phải đứng lên một tảng đá cao mới bắt được chút tín hiệu. Cô bắt đầu tìm kiếm thông tin, rồi nảy ra ý định: Tại sao không ghi lại quá trình này?
Cô dựng điện thoại lên một cành cây, bắt đầu quay lại cảnh mình dọn cỏ trong vườn trà. Video đầu tiên của cô chỉ đơn giản là tiếng kéo cắt cỏ "xoèn xoẹt", tiếng chim hót và hình ảnh một cô gái thành phố lóng ngóng giữa rừng trà xanh mướt. Cô đặt tiêu đề cho video là: "Ngày 1: Từ bỏ Thượng Hải, tôi về núi trồng trà."
Cô không ngờ rằng, chính cái tiêu đề giản đơn và những hình ảnh thô mộc ấy sau này lại tạo nên một cơn sốt trên mạng xã hội, thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cô và cả ngôi làng nhỏ bé này.