MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHương Vị Hỗn LoạnChương 2

Hương Vị Hỗn Loạn

Chương 2

677 từ · ~4 phút đọc

Khách sạn Sun Ray sang trọng và yên tĩnh, với kiến trúc mở nhìn thẳng ra bờ biển cát trắng.

Sau khi nhận phòng 301, Ngân và Hải quyết định xuống hồ bơi vô cực để thư giãn. Ngân mặc một bộ bikini một mảnh màu xanh navy kín đáo, cố gắng cảm thấy thoải mái dưới ánh mặt trời rực rỡ, nhưng sự bồn chồn vẫn không tan.

Hải bơi được vài vòng thì nằm phơi nắng trên ghế. Anh nhìn Ngân, người đang ngâm mình ở mép hồ, rồi lại nhắm mắt lại. Ngân nhận ra sự thiếu tập trung của anh, như thể kỳ nghỉ này chỉ là một nhiệm vụ cần hoàn thành.

Ngay lúc đó, một cặp đôi khác xuất hiện, mang theo một làn sóng năng lượng mới. Đó chính là Bá Vỹ và An Lan.

Lan chọn một bộ bikini hai mảnh màu trắng, tôn lên làn da nâu khỏe khoắn và những đường cong gợi cảm không chút che giấu. Cô ấy cười lớn khi Vỹ đẩy cô xuống hồ bơi, tạo ra một sự tương phản hoàn toàn với sự yên tĩnh của Hải và Ngân.

Vỹ, vừa bước lên khỏi mặt nước, mái tóc ướt rũ xuống vầng trán. Cơ ngực và cơ bụng săn chắc của anh phô bày dưới ánh nắng, thu hút mọi ánh nhìn, kể cả ánh nhìn lén lút của Ngân.

Lan bơi về phía mép hồ, gần chỗ Ngân. Cô mỉm cười thân thiện: “Chào chị, chúng ta lại gặp nhau. Resort này nhỏ thật nhỉ. Em là An Lan, còn đây là Bá Vỹ, chồng em.”

Ngân hơi giật mình, vội vàng đáp lại: “Chào em. Chị là Thanh Ngân, còn anh ấy là Thiên Hải.”

Hải nghe tiếng vợ, mở mắt ra và ngồi dậy, lịch sự chào hỏi Vỹ. Hai người đàn ông bắt đầu cuộc trò chuyện xã giao về công việc và golf, cố gắng tạo ra không khí bình thường.

Nhưng trong khi Hải và Lan nói chuyện, ánh mắt của Ngân và Vỹ lại không ngừng tìm đến nhau.

Ngân cảm thấy Vỹ nhìn chằm chằm vào cô, không phải với vẻ tò mò, mà với một ánh nhìn sâu thẳm và có chủ ý, như thể đang đọc những gì cô che giấu bên trong. Cô thấy mặt mình nóng ran, vội vàng quay đi.

Vỹ mỉm cười trong lòng. Người phụ nữ này, với vẻ ngoài kín đáo như một đóa hoa trà, lại có một đôi mắt trong veo nhưng ẩn chứa sự khao khát rất rõ ràng. Nó giống như một lời mời gọi câm lặng mà chỉ những kẻ tinh ý mới có thể nhận ra.

“Tối nay mọi người có kế hoạch gì chưa?” Vỹ hỏi, ánh mắt vẫn hướng về Ngân. “Bên resort có quầy bar ngoài trời, phục vụ rượu vang khá ngon. Chúng ta làm quen, nhâm nhi chút đỉnh được không?”

Hải nhìn Ngân. Anh thấy vợ mình có vẻ hơi lưỡng lự, nhưng anh lại muốn làm hài lòng cô để “bù đắp” cho thời gian qua.

“Ngân sao em?” Hải hỏi.

Ngân biết lẽ ra cô nên từ chối. Sự nguy hiểm tỏa ra từ Bá Vỹ quá rõ ràng. Nhưng, chính cái nguy hiểm đó lại là thứ mà cô đã thèm khát bấy lâu.

“Vâng. Chắc chắn rồi,” Ngân đáp, giọng cô hơi run, “Chúng tôi rất sẵn lòng.”

Một nụ cười bí ẩn thoáng qua trên môi Vỹ. Anh đã thắng một ván cờ nhỏ.

Trong suốt phần còn lại của buổi chiều, Ngân liên tục bắt gặp ánh mắt Vỹ. Mỗi lần như vậy, cô đều cảm thấy có một luồng điện giật chạy dọc sống lưng, làm lu mờ hoàn toàn sự tồn tại của Hải. Cô bắt đầu tưởng tượng về cuộc trò chuyện tối nay, về những lời nói mạo hiểm và những cái chạm có thể xảy ra.

Đó không chỉ là sự thu hút đơn thuần. Đó là sự kích thích bản năng, một tín hiệu mãnh liệt từ cơ thể cô, báo hiệu rằng đêm nay sẽ không hề yên bình.